← Trang trước       TRANG CHÍNH Kim Vân Kiều       Trang kế →

bar_divider

Buồn Trông

CD-KVK305 – Từ câu thơ 1047 đến câu 1072
Thơ : Nguyễn Du (1766-1820).
Nhạc : Quách Vĩnh-Thiện
Paris, le 26 Janvier 2008

QuynhLan

Ca Sĩ : Quỳnh Lan

https://www.youtube.com/watch?v=p7nE8xif0TI&list=UURuamTfHI51hDifqPxXqQ8g&index=7

 

KVK305-BuonTrong-PDF

Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa,
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu ?
*

Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa,
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu ?
*
Buồn trông nội cỏ dầu dầu,
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh,
Buồn trông gió cuốn mặt ghềnh,
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi,
Chung quanh những nước non người,
Đau lòng lưu lạc nên vài bốn câu,
Ngậm ngùi rủ bức rèm châu,
Cách tường nghe có tiếng đâu họa vần,
Một chàng vừa trạc thanh xuân,
Hình dung chải chuốt áo khăn dịu dàng.
*
Nghỉ rằng cũng mạch thư hương,
Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh,
Bóng nga thấp thoáng dưới mành,
Trông nàng chàng cũng ra tình đeo đai,
Than ôi sắc nước hương trời,
Tiếc cho đâu bỗng lạc loài đến đây,
Giá đành trong nguyệt trên mây,
Hoa sao hoa khéo đọa đày bấy hoa,
Tức gan riêng giận trời già,
Lòng nầy ai tỏ cho ta hỡi lòng,

*

Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa,
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu ?
*

Thuyền quyên ví biết anh hùng,
Ra tay tháo cũi sổ lồng như chơi,
Song thu đã khép cánh ngoài,
Tai còn đồng vọng mấy lời sắt đanh,
Nghỉ người thôi lạt nghỉ mình,
Cảm lòng chua xót lại tình bơ vơ,
Những là lần lữa nắng mưa,
Kiếp phong trần biết bao giờ mới thôi,
Đánh liều nhắn một hai lời,
Nhờ tay tế độ vớt người trầm luân.
*
Mảnh tiên kể hết xa gần,
Nỗi nhà báo đáp nỗi thân lạc loài,
Tan sương vừa rạng ngày mai,
Tiện hồng nàng mới nhắn lời gửi sang,
Trời tây lảng đãng bóng vàng,
Phục thư đã thấy tin chàng đến nơi,
Mở xem một bức tiên mai,
Rành rành Tích Việt có hai chữ đề,
Lấy trong ý tứ mà suy,
Ngày hai mươi mốt tuất thì phải chăng ?
Chim hôm thoi thót về rừng,
Đóa trà mi đã ngậm trăng nửa vành.

Un regard triste
( Buồn Trông )
CD-KVK3-05, de vers 1047 à vers 1092.
Poème : Nguyen Du (1766-1820).

Musique : Quach Vinh-Thien. Paris, le 26 Janvier 2008.
Traduction : Nguyen Van Vinh

Voix : Quynh Lan

Tristement, elle regarda le port de mer à la tombée de la nuit.
Et se demanda à qui étaient toutes ces barques dont les voiles se montraient et s’éclipsaient alternativement à l’horizon lointain.
Tristement, elle regarda l’onde que le fleuve venait de déverser dans la mer.
A sa surface des fleurs s’éparpillaient dans tous les sens. Elle se demanda où allaient toutes ces fleurs.
Tristement, elle regarda encore la vaste plaine aux herbes un peu fanées.
Le pied des nuages et la surface de la terre se confondaient dans un même fond bleu-clair.
Tristement, elle regarda le vent qui soulevait des tourbillons de la baie.
Les vagues faisaient un grand vacarme autour du siège où elle était assise.
Tout autour d’elle c’étaient des rivières et des montagnes étrangères.
Les souffrances de l’exil lui inspirèrent alors quelques vers.
Ennuyée, elle fit tomber le rideau de perles qui garnissait sa fenêtre.
A ce moment de l’autre côté du mur se fit entendre la voix de quelqu’un qui récitait un poème composé sur les mêmes rimes. Un jeune homme dans toute la fleur de l’âge.
Bien peigné et habillé élégamment. Elle pensa avoir affaire à quelque lettré de race.
Renseignement pris c’était Monsieur So Khanh. Il avait aperçu la belle silhouette de Kieu à travers le store. A la regarder il s’était épris d’elle. Comment cette beauté unique dans le pays ce parfum céleste. A pu s’égarer de son monde et venir s’échouer en ces lieux.
C’est un trésor d’une telle qualité qu’il ne devrait de découvrir que dans la Lune ou sur quelque beau nuage inaccessible. Fleur unique, quelle déchéance, Ô fleur.
Mon cœur, ce cœur qui souffre qui donc veut bien me le comprendre, ô mon cœur.
Si la belle veut bien seulement apprécier ma bravoure. Je me ferai fort de la libérer de sa prison sans aucun effort. Kieu avait déjà fermé les volets de sa fenêtre mélancolique.
Que ses oreilles entendaient encore les échos de ces paroles engageantes.
Sa pensée se porta sur l’homme qui venait de les prononcer puis revint à elle-même.
Elle fut touchée de cette compassion et se sentit moins abandonnée.
Les jours de soleil avaient succédé à des jours de pluie.
Elle se demandait quand devait finir pour elle cette triste vie d’aventures.
Elle prit alors tout son courage et dit quelques mots au galant inconnu.
Pour le prier de tendre sa main généreuse à celle qui se noyait.
Sur un bout de papier à lettre elle lui confia toute son histoire.
L’accomplissement de son devoir de reconnaissance envers les parents et sa triste aventure dans ce milieu infâme. Dès que le matin du jour suivant eut dissipé les brouillards de la nuit.
Elle envoya cette missive à son destinataire. A l’accident la clarté jaune du jour finissant commençait à devenir confuse. Lorsque la réponse de l’inconnu arriva. Elle ouvrit pour la lire cette lettre écrite sur du papier orné de fleurs. Et n’y trouva inscrits que ces deux caractères Tich Viet.
Ayant mis toute son intelligence toutes ses facultés de déduction à deviner cette énigmatique missive Kieu comprit. Le rendez-vous est pour le 21è jour du mois l’heure du chien. N’est-ce pas ? Les oiseaux du soir commençaient à rentrer un à un dans la forêt.
A travers les camélias déjà l’on voyait apparaître la lune ne brillant plus que par la moitié de son disque.

A sad look

( Buồn Trông )
CD-KVK3-05, from verse 1047 to verse 1092.
Poem : Nguyen Du ( 1766-1820 )
Music : Quach Vinh-Thien. Paris, January 26th, 2008.
Translation : Hoai Van Tu.

Voice : Quynh Lan

Sadly she looked at the estuary in the evening twilight.
The sail of a boat disappeared then reappeared to her sight.
Sadly see looked at the river, into the sea flowing.
Where could land those flowers, at the mercy of the waves floating?
Sadly she looked at the prairie where grass was drooping.
Into the same shade of blue, each and clouds were mingling.
Sadly, she looked at the water in the bay that the wind was swirling.
The waves’ uproar was assailing the place where she sitting.
All around her she found only alien skylines.
Inspired by her exile, she chanted a quatrain she just improvised.
Then sadly, she lowered her beaded curtains to cover the sight.
When she heard a man’s voice responding to her poem with the same rime.
It was a young man in the prime of his life.
Well groomed, elegantly dressed and polite.
He should be, she thought, well-educated and kind.
His name was So Khanh as revealed later by her inquiries.
He caught a glimpse of her beautiful face through the blinds.
And showed the attitude of a man with enamoured mind.
Alas! Perfume from Heaven! Beauty Queen of the empire.
What misfortune that misled you to this place?
O, Queen of the Moon! O, Fairy Maid!
Flower. Why such a downfall? O, flower.
All my being revolt against iniquitous Old Heaven at this hour.
O ! My poor heart! Who will understand your sentiments?
If only the belle, in the hero had confidence.
Setting her at liberty? A child play. I will do it with no reluctance.
Kieu had closed the outside shutters of her window.
But still heard those engaging words resounding by echo.
Her thoughts went to the man then came back to herself.
The more she appreciated his compassion, the more relieved she felt.
After so many harrowing days she had suffered.
She wondered when this miserable life of hers would be over.
She wrote him a letter, risking her safety.
Asking him to give a helping hand to a person floundering in misery/
In the letter, she told him all her story.
How she had sacrificed for her family, how her life had gone astray.
As soon as the sun lifted the morning fog on the following day.
She found the opportunity to send the note away.
At sunset, when the last golden rays of the day.
Were still lingering, the answer from the young man arrived.
She immediately opened the letter with floral design.
To find only two characters Tich-Viet quite challenging.
She decomposed the scripts and tried to figure out the secret meaning.
Would the twenty first, hour of the Dog be the date and time of meeting?
The evening birds started returning to the forest like flying arrows.
The moon in its last quarter already set camellia flowers aglow.

bar_divider

← Trang trước       TRANG CHÍNH Kim Vân Kiều       Trang kế →