← Trang trước       TRANG CHÍNH Chinh Phụ Ngâm       Trang kế →

bar_divider

Nhớ Chàng

image036

Từ câu 137 đến câu 156

Thơ : Đoàn Thị Điễm  (1705 – 1748 )
Nhạc : Quách Vĩnh-Thiện
Paris, le 18 Août 2009 

MyDung

Ca Sĩ : Mỹ Dung

Hẹn nơi nao Hán Dương cầu nọ,
Chiều lại tìm nào có tiêu hao,
Ngập ngừng gió thổi chéo bào,
Bãi hôm tuôn dẫy nước trào mênh mông.

Tin thường lại người không thấy lại,
Hoa dương tàn đã trải rêu xanh,
Rêu xanh mấy lớp xung quanh,
Dạo sân một bước trăm tình ngẩn ngơ,
Thư thường tới người không thấy tới,
Bức rèm thưa lần dãi bóng dương,
Bóng dương mấy buổi xuyên ngang,
Lời sao mười hẹn chín thường đơn sai.

Hẹn nơi nao Hán dương cầu nọ,
Chiều lại tìm nào có tiêu hao,
Ngập ngừng gió thổi chéo bào,
Bãi hôm tuôn dẫy nước trào mênh mông.

Thử tính lại diễn khơi ngày ấy,
Tiền sen nầy đã nẩy là ba,
Xót người lần lữa ải xa,
Xót người nương chốn Hoàng hoa dặm dài,
Tình gia thất nào ai chẳng có,
Kìa lão thân khuê phụ nhớ thương,
Mẹ già phơ phất mái sương,
Con thơ măng sữa vả đương phù trì.

 CPN108 – Ma pensée à mon mari

du vers 137 au vers 156

Texte français : Ngọc Yến & Thuỳ Dương

137 – Puis, à un certain lieu, sur le pont de Hán Dương,
Vous m’avez dit un jour de venir vous trouver.
J’y suis allée le soir : de vous, aucune ne trace !
Un zéphyr indécis caressait ma tunique
Alors que la marée inondait le rivage.

141 – Je lui ai souvent écrit; il ne revient point.
Les fleurs du tremble jonchent la mousse verte.
Tout autour, que de couches de verte mousse !
Chaque pas que je fais sur ce tapis mœlleux
Me rappelle un à un de troublants souvenirs.

145 – J’ai eu des messages mais il ne revient pas.
Mes stores ajourées tamisent le soleil.
Que de fois le soleil s’est couché, que de fois !
Pourquoi neuf fois sur dix manque-t-il de parole ?

149 -Voyons, comptons un peu : depuis qu’il est parti,
Ces lotus en sapèques ont trois fois repoussé.
Je plains ceux qui traînent dans des postes lointains,
Ceux que retient là-bas leur devoir militaire,
A l’époque où fleurit le jaune chrysanthème.

153 – D’attaches familiales nul n’est affranchi.
Voici les vieux parents, voici la jeune épouse
Que l’amour réunit dans la même pensée.
Vous avez une mère à la tête chenue
Et un poupon au sein, qui exige des soins.

bar_divider

← Trang trước       TRANG CHÍNH Chinh Phụ Ngâm       Trang kế →