← Trang trước       TRANG CHÍNH Kim Vân Kiều       Trang kế →

bar_divider

Phi Phù Trí Quỷ

CD-KVK409 – Từ câu thơ 1639 đến câu 1684
Thơ : Nguyễn Du
Nhạc : Quách Vĩnh-Thiện
Paris, le 7 Juin 2008

ThuyLong

Ca Sĩ : Thụy Long

https://www.youtube.com/watch?v=rehdXGlCvJ0&list=UURuamTfHI51hDifqPxXqQ8g&index=3

 

Nén hương đến trước Phật đài,
Nỗi lòng khấn chửa cạn lời vân vân,
Dưới hoa dậy lũ ác nhân,
Ầm ầm khốc quỷ kinh thần mọc ra,
Đầy sân gươm tuốt sáng lòa,
Thất kinh nàng chửa biết là làm sao.
*

Thuốc mê đâu đã rưới vào,
Mơ màng như giấc chiêm bao biết gì,
Vực ngay lên ngựa tức thì,
Phòng đào viện sách bốn bề lửa giong,
Sẵn thây vô chủ bên sông,
Đem vào để đó lộn sòng ai hay,
Tôi đòi phách lạc hồn bay,
Pha càn bụi cỏ gốc cây ẩn mình,
Thúc ông nhà cũng gần quanh,
Chợt trông ngọn lửa thất kinh rụng rời.
*

Tớ thầy chạy thẳng đến nơi,
Tơi bời tưới lửa tìm người lao xao,
Gió cao ngọn lửa càng cao,
Tôi đòi tìm đủ nàng nào thấy đâu,
Hớt hơ hớt hải nhìn nhau,
Giếng sâu bụi rậm trước sau tìm quàng,
Chạy vào chốn cũ phòng hương,
Trong tro thấy một đống xương cháy tàn,
Tình ngay ai biết mưu gian,
Hẳn nàng thôi lại còn bàn rằng ai.

*

Nén hương đến trước Phật đài,
Nỗi lòng khấn chửa cạn lời vân vân,
Dưới hoa dậy lũ ác nhân,
Ầm ầm khốc quỷ kinh thần mọc ra,
Đầy sân gươm tuốt sáng lòa,
Thất kinh nàng chửa biết là làm sao.
*

Thúc ông sùi sụt ngắn dài,
Nghĩ con vắng vẻ thương người nết na,
Di hài nhặt gói về nhà,
Nào là khâm niệm nào là tang trai,
Lễ thường đã đủ một hai,
Lục trình chàng cũng đến nơi bây giờ,
Bước vào chốn cũ lầu thơ,
Tro than một đống nắng mưa bốn tường,
Sang nhà cha tới trung đường,
Linh sàng bài vị thờ nàng ở trên.
*

Hỡi ơi nói hết sự duyên,
Tơ tình đứt ruột lửa phiền cháy gan,
Gieo mình vật vã khóc than,
Con người thế ấy thác oan thế nầy,
Chắc rằng mai trúc lại vầy,
Ai hay vĩnh quyết là ngày đưa nhau,
Thương càng nghĩ nghĩ càng đau,
Dễ ai lấp thảm quạt sầu cho khuây,
Gần miền nghe có một thầy,
Phi phù trí quỷ cao tay thông huyền,

Chú giải :
Quàng = sai lầm,
Vĩnh quyết = vĩnh biệt,
Phi phù trí quỷ = đốt bùa gọi quỷ đến,

L’éphémère
( Phi Phù Trí Quỷ )
CD-KVK4-09, de vers 1639 à vers 1684.
Musique : Quach Vinh-Thien. Paris, le 7 Juin 2008.
Traduction : Nguyen Van Vinh

Voix : Thuy Long

La jeune femme alluma des baguettes d’encens devant le temple du Ciel.
Elle fut une longue prière et dit à la divinité toutes les peines de son cœur.
Son exposé n’était pas fini que. De dessous les fleurs surgit une bande d’hommes féroces.
Qui semblaient sortir de la terre au milieu d’un grand vacarme à faire pleurer les diables et à effrayer les divinités elles-mêmes. Partout dans le jardin des sabres tout éblouissants sortaient de leurs fourreaux. Dans sa brusque terreur Kieu n’est pas seulement le temps de rendre compte de ce qui se passait. Que déjà on lui administrait une drogue. Qui la plongea dans un sommeil plein de rêves et lui fit perdre toute notion des choses. On la chargea ainsi sur un cheval.
Sa chambre rose ainsi que le cabinet de lecture de son amant absent furent entourés de flammes des quatre côtés. Un cadavre d’inconnu se trouvait comme par hasard sur la berge du fleuve.
On le fit amener et jeter dans la maison pour donner le change.
Qui pouvait s’en douter ? Les domestiques surpris avaient perdu la tête.
Ils coururent en débandade se cacher les uns parmi les touffes de hautes herbes les autres derrière les gros arbres. Le père de Thuc dont le logement était tout proche.
Vit tout à coup s’élever des flammes et fut pris d’épouvante.
Il accourut suivi de ses gens. Ils jetèrent de l’eau sur le feu dans un grand désordre et recherchèrent les victimes au milieu d’un brouhaha indescriptible.
Les flammes s’élevèrent avec le vent.
Les domestiques fouillèrent tous les coins mais ne retrouvèrent la jeune femme nulle part.
Ils se regardèrent les yeux hagards. Ils cherchèrent partout dans les puits profonds parmi les arbres touffus. Ils pénétrèrent là où étaient les appartements, le boudoir.
Et parmi les débris brûlés ils découvrirent un tas d’ossements calcinés.
Sans être prévenu qui pouvait supposer la ruse perfide ?
Ils étaient certains que c’était bien elle que ces ossements ne pouvaient être ceux d’une autre personne. Le vieillard se mit à sangloter. Il plaignit son pauvre fils absent et pleura la femme pleine de mérites. Il recueillit pieusement les ossements qu’il croyait être les restes de la malheureuse femme et les fit transporter chez lui.
On procéda à la toilette des morts selon le rituel et à l’enterrement suivi de cérémonies bouddhiques. Le rituel ordinaire fut accompli dans une certaine mesure.
Ayant pris la voie terrestre Thuc Sinh lui aussi arriva bientôt sur les lieux.
En entrant là où avaient été leurs appartements sa salle de travail.
Il ne trouva plus qu’un amas de cendres et de charbons quatre pans de mur exposés au soleil et à la pluie. En passant chez son père arrivé à la pièce du milieu.
Il y découvrit le lit mortuaire surmonté de la tablette le tout consacré au culte de la défunte.
Pauvre amant, il dit alors devant l’autel toutes les choses de leur amour.
Cette séparation cruelle lui rompit les entrailles et la douleur lui brûla le cœur.
Il se laissa tomber par terre et se roula en pleurant et en se lamentant.
Comment pareil sort injuste a pu atteindre une femme de son mérite ?
Nous étions si sûrs de nous retrouver.
Qui eût cru que le jour où elle m’accompagnait sur la route devait être le jour de nos adieux.
Les regrets font se ressouvenir et l’évocation des souvenirs fait davantage souffrir.
Il n’est hélas donné à personne de pouvoir étouffer sa douleur et écarter sa tristesse.
Thuc Sinh apprit que dans la région existait un certain maître.
Qui en brûlant des amulettes pouvait provoquer l’apparition des esprits et dont les pouvoirs pénétraient les plus profonds mystères.

 

The ephemeral.

( Phi Phù Trí Quỷ )
CD-KVK4-09, from verse 1639 to verse 1684.
Poem : Nguyen Du (1766-1820).
Music : Quach Vinh-Thien. Paris, June 7th, 2008.
Translation : Hoai Van Tu.
Voice : Thụy Long

She stepped out and lighted a few incense sticks at Heaven’s altar.
She was unloading her sad heart in a long prayer.
When from behind the flowers loomed a gang of ferocious offenders.
Creating an uproar infernal enough to terrify devils, much more her.
The yard was illuminated with the sparkling of unsheathed sabres.
Stunned and confused, she didn’t know what was going on around her.
Immediately she was administered a good dose of anaesthesia.
Which rapidly plunged her in a deep coma.
She was put on horseback in no time.
From her room and his study flames rose high.
By chance, an unwanted corpse on the river bank was found.
And as replacement for Kieu, it was thrown into the burning house.
Maid and servants, panic stricken and mystified.
Ran out and behind bushes and trees, they tried to hide.
Old Thuc who, in the same neighbourhood was living.
Was scared to death when seeing the flames from his son’s house rising.
As fast as they could, master and servants ran to the scene.
They tried to water down the fire and search for the victims.
As the wind grew stronger, the flames rose higher and higher.
All the servants were accounted for, but Kieu, they couldn’t find.
Haggard and panting, they looked at one another and around.
The search continued in water wells and bushes around the house.
They came to the place that used to be the conjugal chamber.
And found among the ashes a heap of bones burned to cinders.
Bona fide, how could they suspect it was an odious sell?
They all believed it was her remains no one else’s.
The old man was sobbing for a long time.
Over his son’s absence and the death of a woman of merit, he cried.
He had the bones gathered and brought to his house, then preceded.
To the coffining and necessary preparations for the funeral service.
When everything had been accomplished according to usual rites.
Young Thu cat the end of his long trip by land arrived.
He came to the place where their apartments and his study had been.
But only ashes, cinders and four weathers beaten bare walls were seen.
Coming to his that he’s home, he saw in the middle of the house.
A memorial plaque bearing her name, on a funeral altar mounted.
Alas! In front of the altar, he told all the memories of their love.
Her memories rent his entrails and suffering burned his liver.
He thrashed about on the ground, crying, lamenting louder and louder.
So good a person! Why this cruel and unjust death happened to her?
She and I firmly believed we would enjoy a harmonious reunion.
Who could think of the valedictory day a   s the day of eternal separation?
Regrets revived memories, memories invited distress.
How could his grief and sorrows be relieved or suppressed?
He learned about a necromancer in the vicinity.
With exorcizing power and ability to penetrate any mystery.

bar_divider

← Trang trước       TRANG CHÍNH Kim Vân Kiều       Trang kế →