Vĩnh biệt người nhạc sĩ tài hoa

Vưu Văn Tâm

nguoi nhac si tai hoa 01

Ngày dài như một cơn mê
Sớm trưa khuya tối đời hiu hẳt buồn
Người đi cỏ lá ngậm ngùi
Vườn xưa khép lại, hững hờ song thưa

Cuối tháng hai, mùa đông đến thật muộn. Không khí giá buốt từ lãnh thổ nước Nga tràn xuống Âu Châu, nhưng cũng không tê lạnh bằng một tin buồn được gửi ra từ trong nước: nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông qua đời !
Tin này được lan truyền thật nhanh qua hệ thống Internet, đài truyền hình, truyền thanh tại hải ngoại cũng như trên các trang mạng xã hội.

Chú đến với quân đội từ rất sớm, từ những ngày đầu cuộc chiến. Với một tâm hồn lãng mạn của một người nghệ sĩ, chú đã viết lên những cung bậc du dương từ những nơi tuyến đầu khói lửa :

“Đón giao thừa một phiên gác đêm
Chào xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay
Ngờ đâu hoa lá rơi”

Chú đã đi suốt chiều dài cuộc chiến và ở lại cho đến ngày đất nước tang thương, rơi vào tay giặc. Cái tháng tư nghiệt ngả làm đổi thay tất cả ..

“Bao ước mơ giữa khung trời phiêu lãng,
Chờ mùa xuân tươi sáng, nhưng mùa thắm chưa sang”

Mùa xuân nghịch gió năm 1975 làm cho mấy chục triệu người dân miền Nam ngơ ngác, bàng hoàng. Sĩ quan, binh lính của chế độ trước bị bắt đi đày ở những nơi rừng thiêng nước độc, sơn lam chướng khí. Chú là một sĩ quan cao cấp, mang cấp bậc đại tá, và cũng nằm trong cái mẫu số chung bất hạnh đó. Mười năm đăng đẳng trong lao tù cộng sản, đến khi sức khỏe kiệt quệ chú mới được trả về để gia đình .. lo hậu sự ! Mười năm nuôi chồng trong trại “cải tạo”, mười năm mòn mỏi đợi chờ ngày phu thê sum họp, lại thêm mười năm chăm sóc chồng trong hoàn cảnh thập tử nhứt sanh. Cô Nguyệt Thu đã chung thủy và bền bỉ dìu chú trở lại con đường trần mưa bay gió cuốn. Giống như một phép lạ, chú đã “sống” lại và tập đi những bước chân đầu đời.

“Về đây ngơ ngác chim bay tìm đàn
Về đây hoang vắng lạnh buốt cung đàn”

Với một xác thân tàn tạ và một tâm hồn mang đầy thương tích, chú đã buông xuôi tất cả trong suốt 30 năm dài. Còn nổi buồn nào hơn khi đôi bàn tay người nhạc sĩ không thể nào cầm nổi cây đàn để so dây nắn phím như những ngày xưa. Tinh thần chú suy sụp đến tột cùng. Chú sống khép kín, lặng lẽ và “rất lê lết” (chữ của chú) cùng với người vợ tấm mẳn trong ngôi nhà cũ tại Phú-Nhuận, Sài-Gòn. Nhờ sự tảo tần và vén khéo của cô, cuộc sống gia đình chú cũng tạm đủ đầy.

Các anh chị ca sĩ cùng thời với chú thường nhắc nhở chú với lòng yêu thương, kính mến:
– Anh Đông có học thức, có tài, tánh tình lại hiền lành, khiêm tốn.
Mỗi khi có dịp về Sài-Gòn, các anh chị đều ghé thăm cô chú tại căn nhà cũ, ghé thăm “người anh, người bạn vong niên” ngày xưa. Các anh chị hỏi :
– Sao anh không sơn phết lại ngôi nhà cho đẹp một chút ?
Chú nhìn vào khoảng không gian xa vắng và buồn bã trả lời :
– Sơn phết để làm gì !

nguoi nhac si tai hoa 02

Chú Đông ơi, chú đã hiến dâng trọn đời mình cho quê hương, đất nước. Chú là người chiến binh gương mẫu. Chú đã có một cuộc đời đáng sống và đáng hãnh diện. Trong ngày tiễn đưa chú, rất nhiều sĩ quan, binh lính Việt-Nam Cộng Hòa đã đến tận nơi để giơ tay chào tiễn biệt vị đại tá đáng kính Nguyễn Văn Đông. Vĩnh biệt chú, người lính nghệ sĩ tay súng tay đàn. Chú ra đi thanh thản nghen chú. Chú không còn bơ vơ, cô độc trong khung trời âm nhạc nữa đâu, vì nơi chú đến chỉ có tình thương và những khúc hát ngọt ngào, nhân hậu. Mùa xuân lại về nhưng sẽ không bao giờ còn nữa những tiếng “súng xa vang rền” giữa đêm trừ tịch.

02.03.2018

70 năm tình ca VN – Nguyễn Văn Đông, cuộc đời và sự nghiệp – Hoài Nam