Nhớ Mẹ Ơn Người

 Trầm Vân

Nho Me On Nguoi 01

Mẹ già sức yếu tuổi già

Mỗi lần đi lại thật là khó khăn

Bước đi run rẩy đôi chân

Cho con thương lúc tảo tần ngày xưa

Những ngày dầm dãi nắng mưa

Bước chân nhanh nhẹn cho vừa chăm lo

Cho đàn con được ấm no

Tình thương của mẹ che dù bão giông

 

Mẹ già vai yếu lưng còng

Lom khom trong giá lạnh đông xế chiều

Cho con nhớ biết bao nhiêu

Tựa bờ vai mẹ thả diều ấu thơ

Tan trường bóng mẹ đứng chờ

Tiếng chim hót tuổi dại khờ reo vui

 

Mẹ già khô mắt khô môi

Làn da nhăn nhúm nụ cười xanh xao

Cho con nhớ lại ngày nào

Một thời con gái mẹ trao cho chồng

Một thời má đỏ môi hồng

Nụ cười hoa ngấn vào trong nghĩa tình

Nụ cười mở cửa bình minh

Chứa chan nắng ấm bóng hình chồng con

Bao năm sương gió mõi mòn

Làm sao giữ được nét son xa vời

 

Mẹ già tay yếu rã rời

Bữa ăn có lúc cầm rơi đũa ngà

Cho con nhớ mẹ ngày xa

Bàn tay dọn dẹp việc nhà long đong

Lo gia đình bữa cơm ngon

Bàn tay âu yếm ẵm bồng con thương

 

À ơi tiếng mẹ ru buồn

Dỗ con nín khóc dỗi hờn qua nhanh

Giấc mơ hoa bướm chòng chành

Lời ru của mẹ an lành ngày đêm

Thổi về gió mát êm đềm

Trong vòng tay mẹ ấm êm an hòa

 

Tháng ngày tần tảo trôi qua

Tóc xanh của mẹ bạc ra dần dần

Lưa thưa tóc trắng phù vân

Cho con khôn lớn bước trần phiêu du

 

Tuổi già như lá mùa thu

Treo trên cành gió chỉ chờ rụng thôi

Xin tròn hiếu thảo với Người

Lỡ khi tang trắng bầu trời, bớt đau

Mẹ về với nấm mộ sâu

Lấy ai che chở nỗi sầu vương mang

Trầm Vân