mùa thương nhớ

Ái Khanh

“…Trong se lạnh, gió mang mùa thương nhớ
Nhớ  quê  hương, nhớ mùi Tết ngàn xưa
Nhớ sân nhà, đì đùng dây pháo đỏ
Nhớ cội mai, vàng rực đón giao thừa…”

Lại sắp Tết, cả nắng, cả gió, cả không gian, thời gian như đang chuyển mình sang mùa mới, ngày tháng mới. Thấy một ngày không còn giống mọi ngày, thấy trên khuôn mặt người những niềm vui lấp lánh trong ánh mắt, có cả những nét buồn được khỏa lấp bằng nụ cười nhẹ khi không khí tết đang đến bên hiên nhà và nàng Xuân chuẩn bị gõ cửa để gieo rắc mùa tươi mới mang theo ngàn hy vọng mới.

Riêng tôi, mùa Tết không còn là niềm vui rộn rã, không còn là háo hức mong chờ, không còn những chộn rộn, nôn nao chuẩn bị bao nhiêu thứ để cho không khí Tết, mùi Tết hiện diện trong nhà, ngoài sân…..Vì nó làm tôi nhớ, Tết làm tôi nhớ những năm tháng tươi vui, thanh bình đẹp nhất đời mình. Tôi nhớ tuổi thơ với mùa Tết vui đúng nghĩa của riêng mình, nơi ngôi nhà cũ xưa nền lót gạch tàu màu đỏ làm lạnh lòng bàn chân khi cùng mấy chị em chơi nhảy cò cò những khi vào mùa mưa sân vườn lầy đất. Tết ngày xưa của tôi là đêm 29 Tết má dẫn ba chị em ra chợ Bến Thành sắm đồ, con nhà nghèo nên khi được má mua cho đôi hài nhung có kết cườm màu hồng tím với giá bình dân cũng đủ làm tôi thấy mùa Tết đến là mùa vui đẹp nhất trần đời. Rồi được má dẫn đi khắp các gian hàng bán ngoài lề đường, để ngắm nghía, háo hức nhìn mọi thứ hàng bày bán mà chỉ riêng mùa tết mới hiện diện. Tôi nhớ lại để thương mình vì nhà nghèo nên được má mua cho món đồ thích nhất và rẽ nhất là đủ thấy Tết rồi, thêm bộ quần áo mới nữa là mùa Xuân đã rộn ràng trong suy nghĩ ngây thơ lẫn vô tư của mấy chị em tôi. Rồi vào ngày 15 rằm tháng chạp, bà nội nhắc má tôi sai mấy đứa nhỏ ra lặt lá mai, cây mai già trước sân nhà rậm ri những lá già cỗi mới nhìn đã thấy ong ong cái đầu, chưa lặt lá nào đã thấy mõi hai bàn tay..nhưng rồi cũng xong, cây mai được ba chị em tôi thi nhau lặt lá giờ chỉ còn những cành khô đang ủ những mầm hoa chờ ngày cận Tết bung hết ra những nụ màu xanh lá lụa thành những cánh mai vàng rực rỡ cả góc sân. Tôi lại nhớ ông chú hì hục tháo các cánh cửa sổ, cửa cái bằng gỗ đem ra sàn nước cạnh con sông nhỏ ven nhà chà rữa cho nó bay đi bụi bặm nằm đó cả năm trời, lúc đó nước sông hãy còn màu xanh ngăn ngắt để tôi tập lội mỗi chiều.

Và bây giờ con sông nhỏ ven nhà đã biến mất như chưa từng có, mọi thứ nơi căn nhà cũ xưa không còn lại một chút gì để tôi còn có dịp về thăm lại nó và hình dung lại không khí Tết của ngày xưa. Hơn 50 năm rồi kể từ ngày ấy, cuộc sống cơm áo gạo tiền đã đẫy tôi ra khỏi ngôi nhà xưa cũ thân yêu với biết bao kỷ niệm mà mỗi lần nghĩ đến nó nhớ đến nó…lòng tôi thảng thốt bàng hoàng. Khi cha mẹ còn, nhà là nơi để về và đong đầy thêm kỷ niệm cho một đứa con phải xa cách nó vì cuộc sống…nhưng khi cha mẹ đã về chốn vĩnh hằng thì coi như nhà chỉ còn là nơi để ghé qua trong tâm thế đã không còn gì ở nơi đây…

Rồi mỗi lần mùa Tết đến, tôi lại thương nhớ đến rũ rượi cả lòng, đến mức nhìn đâu cũng thấy mùi Tết xưa nơi ngôi nhà lợp ngói âm dương, có miếng sân vườn bao bọc bằng những hàng dừa xiêm nước ngọt lịm, nhớ cây ổi xá lỵ ở góc đầu cầu mỗi lần trái chín thơm lừng cả bàn tay hái nó, nhớ cội mai già chờ lặt sạch lá khi gió Tết mon men về bằng hơi lạnh se mình vào buổi sáng tinh mơ.

Tôi gọi những ngày chờ đất trời chuyển mình sang mùa mới là Mùa thương nhớ của riêng tôi…

Ái Khanh

(Petrus Ký đêm NK 69-75)