Một chuyến lãng du ở vùng Đông Bắc.

Kinh Bồng (Trần Công Bình)

Buổi tối ngồi trong một quán cà phê ở khu chợ cổ Đồng Văn, nhìn bên kia đường là dãy nhà một gác nhỏ nguyên dáng xa xưa.

Nhấm nháp ly trà phố núi mà nhớ lại chuyến leo đèo ỳ ạch của chiếc xe 54 chỗ, con đèo dốc cheo leo từng là nơi vận chuyển hàng hóa trong đó có thuốc phiện đến lãnh địa vua Mèo.

Bài thơ ra đời trong bối cảnh ấy …

Đêm Đồng Văn

Đêm Đồng Văn lang thang phố cổ,

Quán cà phê gợi nhớ thuộc địa buồn.

Trăm năm trước ngựa buông cương dừng chân khách lạ,

Đoạn đèo dài mệt mõi rã thân người.

Vách núi cheo leo, ngựa người chực rơi xuống vực,

Dù dưới kia Nho Quế giang uốn lượn như dãi lụa mõng tuyệt vời.

Trăm năm sau có hai người yêu nhau,

Chọn chót núi làm nơi nhắc lời thề non hẹn biển.