Chùm thơ về Mẹ
Trần Hoàng Vy
CÓ MỘT NGÀY CON RU MẸ NGỦ
Cái ngày con ru mẹ ngủ đến từ hôm qua, tháng qua, năm qua…
Con không nhớ nữa
Khi mẹ bát tuần,
Tóc trắng màu mây?
Chợt buồn mỗi khi mẹ lẫm chẫm đi. Mẹ té
“Trẻ khôn qua, già lú lại”
Bát cơm mẹ ăn,
Hạt rơi, hạt vãi…
Chỗ mẹ nằm,
Lúc ướt, lúc khô?
Mẹ vắt kiệt sức mình,
Từ thời thằng hai, thằng bảy… con chín
Đến tận út mười hai
Mẹ giờ chuối… nẫu chín!
Các con nhìn, mắt ướt, tay nâng.
Mẹ kể chuyện xưa cùng cái mền, cái gối
Ngày gióng gánh, quằn xiêu dáng mẹ
Mớ rau nhàu nhĩ, đỏ mắt cá ươn
Mẹ sợ nhà ta chiều nay hết gạo
Tiếng súng bìa làng, mẹ quặn thắt tim…
* * *
Thời buồn tan trong bóng mây
Theo con nước trôi ra biển
Nỗi cơ cực vẫn còn hiện diện
Con cháu giờ tựa cánh chim bay!
Mẹ có khi một mình đối bóng
Ngọn đèn lắt lay ngọn đèn gầy
Con xa mẹ vài trăm cây số
Mỗi bận về quỳ bên gối mẹ đây.
Con gội đầu cho mẹ như ngày xưa mẹ gội…
Đút từng muỗng cháo, chén cơm
Lại dỗ như ngày xưa mẹ dỗ
Mừng tuổi người phong bao đỏ thơm.
* * *
Chiều nay con ru mẹ ngủ
Rưng rưng một chiếc lá vàng rơi
Con chim vịt kêu chắc là chim gọi mẹ?
Mẹ cười, mẹ hát ầu ơ…
“Mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi mẹ con tính tháng tính ngày”
Dẫu biết lòng con không tính năm tính tháng
Vẫn sợ tờ lịch vô tình xé ở trên tay!
Con níu lời ru. Chợt lo lời ru bay vào gió
Sợ tóc mẹ lẫn vào chiều mây trắng
Mẹ bệnh, không đứa nào chia bệnh được
Trách móc, dỗi hờn, không gì mẹ với con…
Con gửi giấc ngủ mẹ vào nhà xưa trầm trầm nhang khói
Chút ẩm mốc lòng con. Căn phòng vắng
Bỗng chắc lưỡi con thạch sùng
Mẹ hỏi: Có đứa nào về với mẹ nữa không?..
TRẦN HOÀNG VY
MẸ.
Hình dáng mẹ hao mòn để cho con đầy đặn
Tóc con đen dày, mượt. Tóc mẹ trắng hoa lau
Con khôn lớn, cạn khô bầu sữa ngọt…
Có một điều con chưa hiểu hết mẹ đâu?
Nên lúc giận hờn, ngọt nhạt. Mẹ buốt đau
Nước mắt nuốt vào trong. Khóc thầm lặng lẽ
Mẹ cứ quanh con. Nhớ ngày xưa thơ trẻ
Con lạ xa dần…Chợt hiểu. Mẹ đi đâu?…
TRẦN HOÀNG VY
MẸ VÀ SÔNG HƯƠNG
Mái tóc mẹ là dòng Hương
Chảy suốt một thời yêu thương
Mái tóc ngày cha lỡ… đắm
Xuống đò bên nớ vấn vương!
Sông Hương hiền như mắt mẹ
Êm đềm suốt một đời sông
Những khi gió to. Sóng khẻ
Mắt buồn, dìu dịu, mênh mông…
Mẹ mang sông Hương theo cha
Tưới tắm đời con thuở bé
Nhiều đêm nằm mơ mẹ mớ
Sông Hương không bao giờ xa
Chiều nay hội ngộ sông Hương
Một mình con thương nhớ mẹ
Giật mình tiếng ve ngân khẻ
Lối nhỏ con về vấn vương!…
TRẦN HOÀNG VY
MẸ GIỜ…
* Kính dâng hương linh Mẹ
Mẹ giờ ở phía mây bay
Có khi tịnh độ phương Tây niết bàn
Có khi hồn phách miên man
Lối về quê với hàng hàng sương giăng
Hay là vất vưỡng nhọc nhằn
Như ngày xưa mẹ kiếm ăn tảo tần?
Hay là chánh quả nghĩa nhân
Đầu thai…lá ngọc cành vàng trần gian…
Hôm nay nhớ mẹ dâng nhang
Khói thơm thơm khắp mấy gian nhà mình
Mẹ từ vào cuộc tử sinh
Sông Hương một mái tóc tình ngẩn ngơ
Theo chồng chân bước bơ vơ
Một đời mưa nắng, chẳng nhờ chồng con…
Mẹ ngày vắt kiệt lòng son
Bên con mẹ gánh lõm mòn bờ vai.
Mẹ đi nhắm mắt, xuôi tay
Hồn nương bóng Phật, hình hài gửi quê
Quê xa, xa mãi chưa về
Còn đây nấm đất nằm kề bên cha.
Mẹ giờ xa thật là xa
Còn con với cõi ta bà mồ côi…
* Ngày của Mẹ…
TRẦN HOÀNG VY
MẸ ƠI
Đọt lục bình non luộc với kèo nèo
Trả cá kho cong vạt lửa bếp rơm
Những bữa cơm nghèoăm xưa còn mẹ…
Mẹ ơi!
Tà áo nâu khô, buổi trưa nắng lửa
Mẹ về chung chiêng, cơn mưa một nửa
Trái thị thơm rơi ra
Chiếc nón lá giữ lại sợi tóc xưa, hồi trẻ
Mẹ ơi!
Bàn thờ ngoại hoa điệp thơm ngái
Ly nước giếng trắng trong mãi
Nãi chuối vàng ươm màu mật ong
Có đôi mắt mẹ thuở còn con gái?
Mẹ theo chồng mười mấy mùa sinh nở
Những lần đi biển… mồ côi
Dòng sữa vắt ra cạn dòng máu đỏ
Mẹ ơi!
Chiếc chõng tre nhà mình
Vạt thâm đen: “bên ướt mẹ nằm
Bên ráo con lăn”…
Ầu ơ, mùa giá lạnh…
Những cánh sẻ nâu, từ mái nhà tranh, bay ra
Bay mãi…
Mẹ chống gậy, chiều chiều
Ra ngõ ngóng phương xa.
Mùa Vu lan, chỗ mẹ ngồi một đóa hoa muống trắng
Chỗ mẹ nằm, một chén cơm trắng
Và nhang khói bay
Bên di ảnh mẹ buồn!
Mẹ ơi!
Ao thả kèo nèo nhiều con cá lội
Lục bình giờ hoa tím ngắt
Các con trở về. Mẹ đi chợ xa
Rất xa…
TRẦN HOÀNG VY
MẸ QUÊ XƯA
Mẹ quê lạc tỉnh, thị thành
Bước chân vấp bởi chiến tranh tương tàn?
Đạn bom xé nát xóm làng
Mẹ quê, nước mắt giọt tràn hoen mi
Rụng rời chân cất bước đi
Hai đầu quang gánh nỗi gì riêng mang
Nồi cơm, con trẻ khóc than
Mấy manh áo nhặt quáng quàng dậu phơi!
Mẹ quê lam lũ một đời
Hào con chục đứa, khản lời ru đêm
Đèn khuya đỏ quạch mắt thêm
Sương mong manh cái lạnh đêm trở về.
Mẹ quê, quê mẹ nhiêu khê
Như manh áo rách, vụng về vá khâu
Vĩa hè, buôn bán cơ cầu
Mẹ quê áo bạc, môi trầu vẫn tươi!
Chuyến xe lam chật hơi người
Lời rao lạc giọng, nụ cười buồn xa
Con vừa đăng lính quốc gia
Con theo cách mạng, cửa nhà vênh chao!..
Cắn răng, một giọt máu đào
Chiến tranh hai phía. Phía nào nhục vinh?
Biết đâu “bên-giặc-bên- mình”
Mẹ nuôi hai… phía, nghĩa tình thâm sâu!
….
Chiến tranh lửa tắt đã lâu
Mẹ quê mưa nắng, dãi dầu mẹ quê
Ngồi mong con mẹ không về
Hom hem mẹ với nhão khê. Quặn lòng?
Nén nhang, khói trắng bay vòng
Mẹ quê ngồi khóc. Nhong nhong con cười!
Cũng di ảnh, cũng kiếp người
Khăn tang để lại một đời mẹ đau…
TRẦN HOÀNG VY
MẸ XƯA HÓA ĐÁ TRÔNG CHỒNG
Mẹ ngày binh lửa đa đoan
Giọt khô nước mắt, giọt toan thấm lòng
Mẹ xưa hóa đá trông chồng
Mẹ giờ nghe giá buốt lòng chờ tin…
Bàn chân lội cỏ mà vin
Tay gieo hạt thóc mà xin khất người
Mẹ xưa hóa đá nụ cười
Mẹ nay vay nước mắt người đi xa
Mẹ xưa đứng giữa phong ba
Mẹ nay tóc bạc sương sa mặc lòng
Cầu mong con bước thong dong
Cha giờ mây trắng bên vòng hoa dâng!
Mẹ là mẹ của nhân dân
Của chung đất nước mỗi lần đao binh
Cúi đầu trước mẹ tôn vinh
Quê hương nước biếc in hình mẹ yêu…
TRẦN HOÀNG VY