BỤI TRẦN GIAN

Nguyễn Ngọc René

{ Thể thơ mới của N3

Song Ngũ Lục Bát }

Bui Tran Gian

Ôi buồn ơi ! Mấy kiếp

Sao hưởng kịp xuân nồng ?

Tuổi già nào có ai trông

Mà sao lại đến má hồng còn đâu ?

.

Vướng phải sầu tơ lạc

Hồn ngơ ngác canh tàn

Tiếc hoài mộng ước tiêu tan

Về đâu gối mỏi an nhàn nghỉ chân ?

.

Thân phận bần chán nản

Càng thêm ngán tình đời

Chiều nay chữ rớt thơ rơi

Gom về tay viết thành lời chứa chan…

.

Kìa mây ngàn bao lớp

Hồn bỗng rợp trời đen

Đến khi tối lại chong đèn

Ngõ ngoài trống vắng cài then một mình

.

Rồi bình minh…hừng sáng…

Mặt trời rạng chói chang

Hào quang soi chiếu nồng nàn

Vui buồn cũng mặc bình an lại mừng !

.

Dường như ngưng con tạo…

Mọi vật ảo hư không !

Thân này xuôi ngược bềnh bồng

Cưu mang trần thế mắt trông bụi đời…

-N3- Nguyễn Ngọc René – Paris 13/03/2016