Bang Bang, You Shot Me Down !

Vưu Văn Tâm

Chợ Giáng Sinh ở Đức

Giữa tháng mười, cái lạnh của mùa thu đã tràn về trên từng nẻo đường, góc phố. Lá xanh đã thay màu đỏ tía hay vàng úa rồi lặng lẽ lìa cành. Mùa lạnh là mùa của mấy chứng bệnh ho, sốt, cảm cúm do khí trời thay đổi từ mùa hạ bước sang thu. Năm nay, vi khuẩn cảm cúm có dịp kết hợp với vi khuẩn từ Vũ-Hán tạo thành cơn đại dịch hoành hành cả thế giới như đã xảy ra từ cuối mùa đông trước. Thuốc chủng ngừa chưa đủ cung cấp nên ai nấy đều mang chung một tâm trạng âu lo. Nhiều biện pháp “lockdown” để ngăn ngừa lây lan được ban hành, nhưng xem ra vẫn chưa được kết quả như ý muốn. Đầu tháng mười một, để kịp thời đối phó với làn sóng bệnh dịch thứ hai bùng phát, giới chức sắc đã ra lệnh hạn chế một phần nào sinh hoạt trong dân chúng. Số người bị lây nhiễm vẫn tăng cao, số người không may qua đời vì nhiễm vi khuẩn cúm tàu lên đến mức báo động. Bên ngành y tế đã lên tiếng vì không đủ nhân lực nếu số lượng bệnh nhân nhập viện cứ tiếp tục gia tăng theo cấp số nhân. Lấy sức khỏe người dân làm đầu, chính phủ vừa ban hành lệnh giới nghiêm một tháng, kể từ ngày mai. Sắc lệnh rơi vào tuần lễ Thánh thứ ba, giữa lúc thiên hạ vẫn còn háo hức cho một chuyến đi xa, cho một mùa giáng sinh đoàn tụ. Tính đến ngày “shutdown”, thiên hạ chỉ còn đúng hai ngày phù du để rong chơi và mua sắm trên phố (dù phải mang khẩu trang và giữ khoảng cách một mét rưỡi). Khắp các con phố thương mại tràn ngập dòng người đi mua sắm. Họ chen chân nhau, sắp thành từng hàng dài đăng đẳng trước mỗi cửa tiệm, tranh thủ sắm sửa quà cáp trước khi các cửa hàng tuân lệnh đóng cửa vào sáng mai và đương nhiên quên mất cái khoảng cách xã hội cần thiết phải giữ gìn.

Vậy là mùa giáng sinh năm nay không còn dịp để thăm nhau, mạnh nhà ai nấy ở. Mẹ sấp nhỏ gói vội mấy món quà cho em, cho cháu rồi lặng lẽ ghé ra nhà bưu điện. Mấy món quà nhỏ nhắn, khiêm tốn gửi đi với bao niềm yêu thương. Quà cáp gửi đi nhưng người ở lại. Sự thế đã vậy thì phải chấp nhận thôi. Giống như chị Julie Quang đã tâm sự, mình cũng giăng đèn cho ngày lễ hội, dù vui trong ảm đạm nhưng vẫn “share” cho nhau ánh sáng của niềm tin. 

Chưa kịp nghe được tiếng chuông nhà thờ vang vọng báo tin ngày lễ giáng sinh gần kề thì bỗng đâu một khúc nhạc quen thuộc của thời tuổi trẻ chợt vọng về trong cõi nhớ ..

“Bang bang, he shot me down

Bang bang, I hit the ground

Bang bang, that awful sound

Bang bang, my baby shot me down”

Con vi khuẩn cúm tàu có sức mạnh hơn cả một binh đoàn tinh nhuệ. Mọi sinh hoạt trong cuộc sống đều phải dừng lại, cho dù mùa lễ thanh bình để người người được thiện tâm đã ngấp nghé ngoài thềm cửa. Ai nấy cũng đành mang mểnh nỗi buồn trong mùa giáng sinh và gói theo tâm sự nói cùng cây cỏ. Thời buổi nhiễu nhương, gặp thời thế, thế thời phải thế, “because you shot me down, bang bang” ..

15.12.2020