TRÂU ĐIÊN VÀ NGƯỜI PHÓNG VIÊN CHIẾN TRƯỜNG.

Captovan (Tô Văn Cấp)

Cộng đồng người Việt tị nạn CS trên đất Mỹ thường có những sinh hoạt rất ý nghĩa, đượm tình đoàn kết đồng hương, đó là những buổi họp mặt (đại hội) hằng năm của những người cùng địa phương, cùng học đường, cùng quân trường và nhất là của các cựu quân nhân cùng đơn vị. Thông thường thì đại hội được tổ chức vào những dịp có nhiều ngày nghỉ lễ, tùy theo khả năng và nhu cầu mà tổ chức mỗi năm hoặc hai năm một lần. Binh Chủng TQLC chúng tôi thì tổ chức mỗi năm một lần, luân phiên ở các tiểu bang khác nhau. Năm 2008 chúng tôi tổ chức tại Little Saigon vào dịp July 4, anh em Mũ Xanh các nơi về tham dự đến gần 400 người, trong đó có khá đông anh em thuộc TĐ.2/TQLC, nhất là Tr/Tá TĐT Ngô Văn Định (Đồ sơn) và Gen 4 sao Hoar, cựu cố vấn TĐ.2

(H: L-R Tr/Uý Cương, Tr/Uý Phán, Đ/Uý Cấp, Gen Hoar, Tr/Tá Ngô Văn Định, Đ/Uý Dzoan, Tr/Uý Cự)

Trong khi các cựu Trâu Điên đang vui vẻ ôn lại chuyện đồng đội cũ chiến trường xưa thì anh cả đơn vị, cựu Tiểu Đoàn Trưởng TĐ.2/TQLC ra hiệu cho các em yên lặng rồi ông mở tờ nguyệt san KBC/HN ra cho mọi người xem bài viết của tác giả Ngọc Anh với tựa đề:

“Người Yêu Trâu Điên”.

Bên lề bài viết là tấm hình của một phụ nữ duyên dáng, áo dài trắng, tóc xỏa bờ vai, đôi mắt to tròn thoáng nét buồn hướng về nơi xa xăm.

 Không khí buổi họp mặt bỗng sôi động hẳn lên, nhiều tiếng huýt sáo y như ngày nào năm xưa khi các cô em “gái hậu phương” đến thăm các “anh trai” ngoài tiền đồn biên giới.

Chưa biết nội dung bài viết nói gì, nhưng ai cũng đòi người anh cả cho cầm tờ báo để ngắm người đẹp, người đẹp giữa chốn ba quân. Anh cả vui với giọng nói trẻ trung như ngày xưa ra lệnh trước hàng quân:

-Ai là thủ phạm, ai là bạn của “Người Yêu Trâu Điên” thì đứng lên.

Thật bất ngờ, mấy chục “ông già” trong quân phục rằn ri sóng biển nhất loạt cùng đứng lên đưa cao tay, miệng hô lớn:

-Em, chính em, chính là em.

-Thưa đại bàng, không phải thằng đó, em mới chính là thủ phạm.

Nếu tác giả Ngọc Anh mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ cảm động lắm, chỉ với cái tựa bài viết thôi mà đã khiến những cựu quân nhân già cỗi nơi hải ngoại bỗng trở lại thành những người lính trẻ trung oai hùng năm xưa, vui thật là vui.

Trước tình thế khó xử, biết trao “người đẹp” cho ai bây giờ nên anh cả liền bắt bí:

-Trâu Điên nào đã tham dự trận đánh vùng Phú Lâm, Chợ Lớn hồi tết Mậu Thân 1968 thì đưa tay lên.

Tất cả các cánh tay lại đồng loạt đưa thẳng lên như năm xưa tuyên thệ ngày mãn khóa tại vũ đình trường, trong đó có nhiều Mũ Xanh khi trận Mậu Thân xẩy ra thì còn là học sinh. Anh cả mỉm cười vì ai cũng muốn “tự giác” nên ông đành trao tờ KBC/HN cho tôi rồi ra lệnh:

-Cần Thơ. Trong trận Mậu Thân, Đại Đội 1 của cậu chịu trách nhiệm giải tỏa khu vực đường Hậu Giang đến mũi tàu Phú Lâm, hãy cầm tờ báo này này để điều tra xem ai là người bị tác giả N.A khiếu nại.

Mọi người cùng cười, chỉ một tựa bài viết mà làm không khí sinh động hẳn lên, mọi Trâu Điên cùng nâng ly chúc mừng sức khỏe giống như nâng ly mừng chiến thắng Phụng Dư, Đầm, Cổ Thành. Tôi đưa tay nhận tờ KBC/HN từ tay Đồ Sơn như nhận tấm bằng tưởng lục.

Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần bài viết “Người Yêu Trâu Điên”, tất cả những gì tác giả N.A ghi lại đều có liên quan đến cuộc hành quân 40 năm về trước (1968-2008) của đại đội tôi. Tôi tự hỏi không lẽ lại có sự trùng hợp lạ lùng đến thế sao? Đây phải là một câu chuyện có thực.

Nội dung câu chuyện viết về thân phụ của tác giả N.A là một phóng viên chiến trường của Tổng Nha Cảnh Sát, ông đi theo Tiểu Đoàn Trâu Điên để chụp hình quay phim những trận đánh trong thành phố Saigon Tết Mậu Thân (Tháng 1/68). Trong những hình ông chụp có tấm hình đẹp của một người lính Trâu Điên.

Thân phụ N.A đã kết thân với người lính ấy và mỗi khi họ trò chuyện bên nhau thì cô bé N.A chăm chú nhìn hình con trâu trên vai áo trận rằn ri. Thấy con thích hình con trâu nên thân phụ tặng tấm hình ấy cho con gái, khi đó cô mới là học sinh lớp đệ ngũ Trường Gia Long.

 Rồi người lính ấy di chuyển đi nơi khác khiến cô bé bâng khuâng! Khi VC tấn công đợt hai (Tháng 5/68) thì một đại họa bất ngờ ập đến với tuổi thơ, thân phụ N.A đã bị VC hạ sát trong lúc đang thi hành công vụ!

Xin trích một đoạn trong bài viết: “Người Yêu Trâu Điên”.                

***

Anh Trâu Điên Yêu Du.

Khi viết năm chữ này, trái tim em đập những nhịp bất thường, ngón tay cầm viết cũng run rẩy. Trước mặt em là tấm hình đen trắng …

Anh Trâu Điên biết mà, tm hình này chính Ba em chp cho anh. Ba cm tm hình ngm nghía ri đưa cho em, nói: “Tm hình này đp quá, mun gi không con?”

Tm hình Ba khen đp quá, em đã ép trong cun nht ký nh, du kín gi cho riêng em mà thôi …

Tháng 5 năm Mu Thân, VC li tn công th đô ln th hai

Bui sáng hãi hùng đó, không có anh Trâu Điên, Ba em đã đi luôn!

Không, Ba có tr v bng thân xác còn nóng hi, máu còn chy ra linh láng, ướt hết qun áo em! Hai ch em yếu đui đã khiêng xác Ba v!

Lá thư này em viết nhưng không bao gi gi, vì em đâu biết anh Trâu Điên nơi nào trên mnh đt đy thng kh. Em viết lá thư này như mt nhu cu yêu thương dành cho anh Trâu Điên, ngươi bn tr ca Ba, hình nh Ba và anh Trâu Điên luôn gn lin nhau trong lòng em. Em gi mãi lá thư không gi trong cun nht ký…

Vi lòng mong mi anh Trâu Điên vn còn sng sót đâu đó, đ biết rng trên mt đt này vn còn có mt người nh ti anh Trâu Điên ngày xưa.

***

Nhân dịp đọc bài viết “Người Yêu Trâu Điên”, tôi xin thuật lại một vài chi tiết 40 năm trước về người phóng viên chiến trường đi theo đại đội của tôi trong trận Mậu Thân 1968 tại Phú Lâm (Saigon) để đọc giả biết về lòng yêu nghề, không ngại gian lao nguy hiểm của người phóng viên chiến trường. Nếu đích thực người phóng viên này là thân phụ của tác giả Ngọc Anh: “Người Yêu Trâu Điên” thì xin cho tôi gửi lời chia buồn đến gia đình người phóng viên mà tôi quý mến.

***

Trước Tết Mậu Thân 1968, TĐ.2/TQLC đang hành quân vùng Cai Lậy, Giáo Đức, Định Tường thì trong ngày đầu năm Tết Nguyên Đán. VC tấn công khắp nơi, TĐ.2 được trực thăng bốc về Saigon và đổ quân xuống ngay trong sân Bộ Tổng Tham Mưu, sau khi thánh toán xong tụi VC ở trường Sinh Ngữ, trung tâm Ấn Loát, cổng xe lửa số 6 thì Tiểu Đoàn Trâu Điên chia ra từng đại đội đi đánh các nơi khác. Đại Đội 1 của tôi và Đại Đội 4 của Đại Úy Vũ Dzoan được lệnh giải tỏa lực lượng địch đang chiếm khu vực đường Hậu Giang xuống tới khu cư xá Phú Lâm (A và B).

Chúng tôi lục soát và chiếm những mục tiêu VC đang cố thủ trên những nhà lầu dọc theo hai con đường Hậu Giang và Lục Tỉnh để tiến về mũi tàu Phú Lâm và đài phát tuyến. Vì chiến đấu trong thành phố nên chúng tôi không được phép sử dụng hoả lực Pháo Binh và Không Quân, do đó chúng tôi đã gặp nhiều khó khăn, bởi địch đã nằm sẵn trên các cao ốc, chúng nhìn rõ mục tiêu, nhắm súng vào chúng tôi.

Khi đại đội tôi tiến đến ngã tư đường Hậu Giang và Phú Định thì đụng nặng, địch khá đông đang cố thủ trong hãng pin Con Ó, cách chúng tôi một bãi đất trống và hỏa lực rất mạnh. Đã mấy tiếng đồng hồ rồi mà quân tôi chưa tiến thêm được bước nào mà bị thương và tử trận ngày càng tăng cao trong khi thượng cấp thì ra lệnh phải tiến “bằng mọi giá”!

Chúng tôi phải xin tăng cường thiết giáp để tùng thiết* (*TQLC và thiết giáp che chở yểm trợ cho nhau cùng tiến), cấp trên đã biệt phái xuống cho tôi một chiếc M41. Chỉ một chiếc thôi thì chưa đủ, nhưng có còn hơn không, nên tôi cho lệnh Trung Đội 14 của Thiếu Úy Huỳnh Vinh Quang “tùng thiết” để vượt qua khoảng trống, chiếm mấy cao ốc trước mặt, thiết lập đầu cầu.

Khi M41 và TrĐ.14 cùng dàn quân tiến lên thì tôi bất ngờ trông thấy anh phóng viên chiến trường núp sau pháo tháp và đang đưa máy hình lên chụp trong tình trạng hết sức nguy hiểm. Anh ta đã đi theo đại đội tôi lao vào lửa đạn cả ngày rồi, nhưng nay ngồi trên pháo tháp như thế thì thật liều mạng, giận quá tôi quát:

-Anh phóng viên! Yêu cầu anh xuống xe ngay.

Tôi hét lớn với người phóng viên, nhưng có lẽ tiếng máy nổ của M41 lớn quá khiến anh ta không nghe được, hoặc cũng có thể anh ta “giả điếc” để cố bám theo toán quân xung phong đầu tiên. Một tay anh bám vào thành xe, một tay bấm máy hình liên tục, mỗi khi xe lắc lư như muốn hất tung người xuống đất. Nguy hiểm quá, nếu không bị VC bắn thì cũng bị rớt xuống, sẽ bị xích xe cuốn theo! Không chần chừ được nữa, tôi hét cho Hạ Sĩ 1 Bùi Ngọc Đường:

-Đường, lôi ngay anh phóng viên kia xuống cho tao.

 Không chậm trễ, người cận vệ của tôi leo lên thiết giáp ôm ngang lưng người phóng viên rồi nhảy xuống, cả hai cùng té lộn nhào. Trong lúc họ còn đang nhăn nhó chưa kịp đứng dậy thì xe thiết giáp rú ga, vượt lên bờ tường phía trước mặt, lập tức địch bắn đủ mọi loại vũ khi về phía chúng tôi, xe M41 bị trúng đạn B40, tiếng nổ chát chúa hất tung những ai bám theo trên xe xuống đất, thiết giáp chồm lên đống gạch rồi khựng lại phun khói, khói xe lẫn cát bụi mịt mù khiến tôi không nhìn thấy gì cả.

 Sau vài động tác xoa mặt dụi mắt, tôi mới nhận ra được một cảnh tượng hết sức đau lòng, xe bị đứt xích, người trưởng xa M41 ngồi trong pháo tháp đã biến đâu mất rồi! Cái nón sắt của anh văng ra xa, móp méo và bê bết máu! Th/Úy Quang, đi sau xe thiết giáp thì đang gượng đứng dậy, hai tay xoa khắp người, Hạ Sĩ Danh-Thon, hiệu thính viên của Th/Úy Quang nằm sấp bất động, ngực đè lên máy truyền tin PRC25, tôi lật người Thon lại, đạn xuyên qua máy truyền tin anh đeo trước ngực, xuyên qua áo giáp, trổ ra sau lưng.

Đảo mắt quan sát một vòng, tôi thấy xung quanh xe thiết giáp vài quân nhân bị thương, chưa biết nặng nhẹ ra sao, cách đó vài mét, người phóng viên ngồi dựa lưng vào tường, mặt nhăn nhó, chắc là lúc bị Đường kéo té xuống đất đau lắm, nhưng anh ta vẫn còn đủ sức đưa máy lên bấm liên tục. Khi máy nhắm về phía tôi, trông thấy tôi, anh ta lắc-lắc cái đầu tỏ ý “ghê quá!” và đưa nắm tay với ngón cái hướng lên trời, không biết ý anh muốn nói là may mắn vừa thoát chết hay là muốn nói cám ơn tôi đã đuổi anh ấy xuống. Tôi tiến lại kéo tay anh đứng dậy và nói đùa:

-Nhớ mua heo cúng nghe ông, lần sau ráng giữ lấy cái “gáo dừa”.

Anh nắm chặt tay tôi như muốn nói thêm điều gì nhưng rồi lại vội vàng tiếp tục đưa máy chụp nhiều tấm hình khác nữa.

Xe thiết giáp đã bị 2 trái B40 bắn vào xích và pháo tháp. Pháo tháp là một khối sắt dày, đạn B40 khó phá được nhưng sức nổ đã làm bay những gì bám xung quanh, sức nổ đã làm bay đầu của anh trưởng xa! Nếu anh phóng viên còn bám theo pháo tháp để chụp hình thì cũng nát như tương. Tôi không hối hận khi cương quyết đuổi anh ta xuống khỏi xe.

Thấy xe bằng sắt mà còn bị đứt huống chi người, thượng cấp không hối thúc tiến nữa mà cho dừng quân để trực thăng (gunship) đến bắn rockets thẳng vào mục tiêu, nhờ vậy chúng tôi mới vượt qua được khoảng trống và tiến nhanh đến giải tỏa địch khu cư xá Phú Lâm.

Bài viết này tôi không chủ tâm viết về trận đánh mà chỉ muốn nói về chuyện người Phóng Viên Chiến Trường nên chúng tôi không đi vào chi tiết binh đao, xin quay về với người “lính” mang máy chụp hình.

Rất hiếm khi có được phóng viên chiến trường ở ngay tuyến đầu, có chăng là sau khi mọi chuyện đã xong, báo chí mới tháp tùng theo phái đoàn VIP đến quan sát trận địa để chụp hình quay phim đưa hình phái đoàn hoặc hình những xác VC, những cây súng gãy lên mặt báo, còn hình người lính chiến thì mờ-mờ ảo-ảo làm nền trang trí cho phái đoàn.

Nhưng lần này về đánh giặc ngay trong lòng thủ đô nên có dịp nằm cùng phóng viên ngay tuyến đầu, những hình ảnh người lính TQLC xung phong vào lửa đạn đều được các anh chụp và đưa lên các trang nhật báo ngay ngày hôm sau kèm theo tên tuổi đơn vị v.v.. như trường hợp phóng viên Nguyễn Tú của nhật báo Chính Luận, những hình ảnh và bản tin của anh viết về Trâu Điên trên báo khiến chúng tôi rất hãnh diện. Dù không biết ông Nguyễn Tú nay ở nơi đâu nhưng cũng xin thay mặt anh em để cám ơn ông phóng viên Nguyễn Tú.

Có những người lính thấy hình mình được đăng trên báo, dù không rõ lắm nhưng cũng thấy thích thú, cắt xén thật cẩn thận để giữ làm kỷ niệm hoặc làm quà tặng cho người yêu. Các cấp chỉ huy thì cất kỹ những trang báo nói về trận đánh của đơn vị mình rồi đóng khung lồng kính treo lên chỗ trang trọng nhất của đơn vị.

Đối với người lính tác chiến, hình ảnh và bài viết của các phóng viên chiến trường về đơn vị họ, nhất là các đơn vị cấp nhỏ như trung đội hay đại đội, là một niềm an ủi lớn lao, một điều khích lệ vô cùng quan trọng cho tinh thần chiến đấu của họ, nhưng rất tiếc, trong quá khứ, người có trách nhiệm đã không để ý đến “binh sĩ vận” mà chỉ lo “thượng cấp vận”.

Được người phóng viên đi theo làm anh em chúng tôi lên tinh thần, hơn nữa chuyện anh thoát lưỡi hái tử thần vừa qua càng làm chúng tôi quý mến nhau hơn nhất là tình cảm giữa anh và Bùi Ngọc Đường, họ thân nhau như anh em, dù tuổi tác có chênh lệch.

Sau khi thanh toán mục tiêu xong, đơn vị tôi tạm đóng quân trong cư xá Phú Lâm để chờ nhiệm vụ mới thì anh phóng viên dẫn chúng tôi về nhà, cũng ở trong cư xá Phú Lâm A, anh muốn giới thiệu chúng tôi với chị ấy và các cháu, trước khi bước vào nhà anh nói với tôi và Đường:

-Các anh đừng nói gì về chuyện chiếc M41 bị bắn và tôi thoát chết nhá, bà xã tôi và sấp nhỏ sẽ sợ lắm đấy.

Một người vừa yêu nghề lại vừa yêu vợ con nên đôi khi cũng không dám nói sự thật. Tôi thông cảm với anh vì tôi vẫn thường nói dối như thế với mẹ tôi. Mỗi lần về phép, mẹ tôi hỏi đi lính có vất vả không thì tôi không ngần ngừ mà trả lời mẹ ngay:

-Như đi làm thư ký văn phòng ấy mà.

Anh phóng viên giới thiệu chị và các con với chúng tôi, có lẽ cũng đến “ngũ long công chúa”, cháu lớn chỉ độ “trăng tròn” là cùng. Thấy lính tráng súng ống vào nhà nhưng lại ngồi uống café hút thuốc nói chuyện vui vẻ với bố nên các cháu an tâm, bạo dạn hơn, thập thò sau màn che, cười khúc khích, kí đầu hoặc vỗ vào lưng nhau “thùm-thụp”.

Đây là một gia đình hạnh phúc, tôi ước mong một ngày nào trong tương lai có được mái ấm như anh, nhưng có lẽ còn lâu lắm, vì anh hơn tôi gần một “con giáp”, hoặc không bao giờ có được hạnh phúc ấy một khi còn “vui đùa” với súng đạn, nghĩ vậy nên tôi tâm sự với anh:

-Này anh, nếu Đường không ôm anh nhảy xuống đất thì hôm nay đâu còn chầu café này, anh đâu còn nghe tiếng cười khúc khích dễ thương của các cháu, anh phải hết sức cẩn thận khi đi làm phóng sự ngoài chiến trường, hoặc nên đổi nghề, lương không được bao nhiêu mà có quá nhiều nguy hiểm, anh đã có gia đình, các cháu đang nhìn anh kia kìa.

Tôi chỉ tay vào phía trong nhà, sau bức màn che, thấp thoáng một hai cô bé tóc đuôi gà đang nhìn bố tiếp khách. Nhìn theo hướng tay tôi chỉ, anh gật gật đầu ra chiều suy nghĩ. Chúng tôi bắt tay từ giã, anh xiết chặt tay tôi và nói nhỏ:

-Anh sẽ để ý và nghiên cứu lại lời khuyên của chú.

Tôi thật cảm động khi nghe anh xưng “anh” và gọi tôi bằng “chú” (em) mang đậm nét tình nghĩa gia đình. Từ hai người xa lạ, chỉ qua một lần cùng chung nguy hiểm mà chúng tôi trở thành anh em hồi nào không hay. Anh tiễn chúng tôi nhưng có tiếng chị dặn với theo:

-Mời các ông chiều trở lại ăn cơm canh cá với nhà tôi cho vui.

Vui quá đi chứ, hổm rầy sống giữa thành phố mà cứ phải ăn C ration*, thịt hộp 3-lát ngán quá (* thức ăn đóng hộp cho lính hành quân). Nhưng ngay tối đó đại đội tôi phải di chuyển gấp đến mặt trận Bình Hòa Gia Định nên không kịp báo tin cho anh chị hay.

Những ngày kế tiếp TĐ2/TQLC di chuyển liên tục khắp nơi, từ nội thành ra tới ngoại ô, từ Nhà Bè sang bến đò Long Kiển, lên Nhị Bình (Lái Thiêu), Giồng Ông Tố, xóm Phú Hữu, khu cư xá Thanh Đa, cầu Kinh, chỗ nào có bóng dáng VC là chúng tôi đến. Đã có lần đơn vị chúng tôi trở lại lục soát khu vực rừng khóm (dứa) (thuộc mật khu Lý Văn Mạnh), rất gần với cư xá Phú Lâm nhưng không có thì giờ ghé thăm anh chị.

Rồi VC tấn công đợt 2, chúng tôi bận túi bụi với những người “anh em” từ bưng về thành, nào là ngã ba Cây Thị, xóm Cao Đồng Hưng, khu Đồng Ông Cộ, cầu Bình Lợi, ngã ba Cát Lái v.v.., người tử trận kẻ bị thương, chúng tôi không còn thì giờ nhớ đến gia đình, nhớ đến người yêu nên hình bóng người phóng viên cũng mờ dần.

Vào khoảng tháng 9/1968, tình hình Saigon hoàn toàn yên tĩnh trở lại, TĐ2 được biệt phái cho Quân Đoàn III để hành quân vào mật khu Hố Bò, Bời Lời. Trước khi rời xa Saigon, Bùi Ngọc Đường trốn đi chơi nguyên ngày, khi trở lại đơn vị thì vừa kịp nhảy lên xe GMC cùng đại đội di chuyển đến quận Hiếu Thiện (Tây Ninh) và từ đây được trực thăng vận vào mật khu Bời Lời ngay nên tôi chưa có dịp “thưởng” cho Đường 5 roi. Cũng may là trong trận Bời Lời, Bùi Ngọc Đường cùng với Nguyễn Văn Hợi (2 cận vệ của tôi) đã liều mình cứu sống được viên trung úy cố vấn Mỹ (Lt Joe Bargerstock) bị thương và đang bị VC bao vây bắt. Nhờ thành tích này mà Đường được cố vấn trưởng Sư Đoàn thưởng cho 1 Bronze Star, Th/Tá Lê Đình Bảo Trưởng Phòng Chính Huấn Sư Đoàn TQLC thưởng cho một xe Honda và dĩ nhiên tôi cũng tha cho hắn 5 roi vì tội trốn đơn vị, đi chơi.

 Bùi Ngọc Đường và tôi là hai “thầy trò” nên khi đi hành quân thì như hình với bóng, Đường luôn ở bên cạnh để giúp tôi khi cần thiết, đi đâu là phải hỏi, vậy mà lần này hắn dám đi cả ngày, đã vậy khi trở về lại có vẻ buồn. Tuy được thưởng cho chiếc Honda mà sao Đường không vui! Và rồi xe Honda còn trùm mền chờ ngày Đường về phép để chở người yêu dạo phố thì Đường lại hy sinh trong một cuộc hành quân sau đó!

 Khi Đường tử trận rồi, Nguyễn Văn Hợi, người cùng với Đường cứu sống cố vấn Mỹ, mới nói thật với tôi là Đường trốn đi phố là để về cư xá Phú Lâm thăm anh phóng viên, và người anh kết nghĩa này của Đường đã bị VC hạ sát trong đợt hai trận Mậu Thân!

Nghe Hợi nói mà tôi bỗng rùng mình, nhớ lại lúc Đường ôm người phóng viên nhảy khỏi xe thiết giáp và họ đã thoát chết, không bị nát thây trong gang tấc và rồi họ kết nghĩa anh em, tình huynh đệ chưa được bao lâu thì anh hy sinh mà em không biết! Khi em trở lại thăm anh, “chưa tàn” nén nhang em thắp cho anh thì em lại tử trận!

Cả hai đều những người tôi thương mến, hình ảnh của họ đã nằm sâu trong ký ức, nào ngờ, 40 năm sau, một sự tình cờ mà hai hình ảnh này sống lại thật rõ ràng trong trí nhớ của tôi, của những người hay quên hiện tại mà nhớ dai chuyện quá khứ.

Đọc từng dòng, từng chữ câu chuyện của N.A, tôi tin chắc người bạn phóng viên chiến trường, người anh kết nghĩa của Trâu Điên Bùi Ngọc Đường chính là thân phụ của tác giả bài viết “Người Yêu Trâu Điên” và người lính trong tấm hình mà N.A dấu kín trong tập nhật ký nhỏ có phần chắc là Bùi Ngọc Đường!

Tác giả N.A kết thúc lá thư không gửi vì không biết anh Trâu Điên ở đâu bằng lời chúc:

-Vi lòng mong mi anh Trâu Điên vn còn sng sót đâu đó biết rng trên mt đt này vn còn có mt người nh đến anh Trâu Điên ngày xưa.

Phần tôi xin kết thúc bài viết “Người Phóng Viên” bằng lời nhắn:

-Cô Ngọc Anh ơi! Trâu Điên Bùi Ngọc Đường, người trong tấm hình mà cô giữ kín trong cuốn nhật ký, đã không thể về dự đại hội TQLC năm 2008 được nữa! Đường đã nằm lại đâu đó trên chiến trường miền Nam Việt Nam. Cũng như thân phụ của cô, ông không chết nhưng về với các con bằng thân xác còn nóng hổi, máu chảy ra linh láng! Tôi tin rằng người lính TQLC trong tấm hình mà cô giữ sẽ phù hộ cho những ai còn nhớ đến Bùi Ngọc Đường./.

Hình: Thiếu Uý Huỳnh Vinh Quang (ngồi xe lăn 6/2019)