Thêm Buồn

Tạ Ký

Duong ve qua khu 05Tôi sẽ chết dễ dàng hơn đã sống,

Mắt không buồn vì nhắm đến muôn thu.

Con chim nào xanh, giấc mộng nào hư,

Lời bay bướm lặng dần vào dĩ vãng,

 

Ba mươi đến khỏi lo tiền cơm tháng!

Cô mỉm cười, cô có biết gì đâu!

Tôi từng nghe chó sủa suốt đêm thâu,

Và chim hót suốt mùa đông lạnh lẽo,

 

Ôi con chim hồng từng bay lạc nẻo

Đường về trái tim hun hút thời gian.

Thuở xưa kia người ấy đẹp tuyệt trần,

Cao nguyên ngực, Thái Bình Dương mắt biếc,

 

Anh đào môi, tóc trường giang quấn riết

Tháp da ngà chưa một bóng du lang.

Tôi tới bên ai lời nói ngập ngừng…

Ốc đảo chập chờn giữa trưa sa mạc,

 

đêm sầu bó gối 7Gót ngọc quay đi, một người chết khát!

Thuở xưa kia thời mười tám, hai mươi,

Có chàng trai cười vẫn nở trên môi,

Tin tưởng lắm chuyện trên trời dưới đất,

 

Nhân Ái, Công Bình, Yêu Đương, Bất Khuất

Viết chữ hoa trong óc trẻ mười lăm!

Khi ba mươi biết được chuyện xưa lầm

Thì đau khổ đã hằn trên trán nhỏ,

 

Thì uất hận vạch trời nhưng chẳng tỏ

Rồi cô đơn như một kẻ chăn cừu

Trên đồi cao nhìn tinh tú luân lưu.

Tôi hốt hoảng như một người phạm tội,

 

Tôi muốn chạy nhưng mà đường nghẽn lối,

Chúa thì xa, Phật cao vút từng không,

Phật tại tâm nhưng tâm đã bềnh bồng,

Tiếng chuông Chúa không ru hồn kẻ khổ

 

four-seasons-2Một chiếc linh hồn mang mang thiên cổ)

Tôi tới bên em quỳ gối nguyện cầu,

Em đẹp vô vàn như hạt trân châu,

Ai yêu mến mà không hề nói quá!

 

Nhưng than ôi em không là tượng đá

Đội thời gian nhìn kẻ thế nhân qua,

Tôi làm thơ để mang tiếng tài hoa,

Mà vần điệu chỉ là châu ngọc hão!

 

Thương vớ vẩn tự mình gây gió bão,

Trách vu vơ mà chẳng trách mình ngu,

Thời loạn ly khởi sự tự bao giờ!

Tôi sẽ chết vô duyên như đã sống,

 

Đất nghĩa trang có chắc chi còn rộng,

Không biết nằm đầu sẽ hướng phương nào?

Nghĩ thêm buồn cho câu chuyện mai sau.

 

(tặng Lê Khắc Lý)