Tắm

Kinh Bồng (Trần Công Bình)

Từ khi về hưu tôi phát hiện một thú vui, một khoái cảm đã đời trong ngày: đó là tắm.

Ấn tượng lớn nhất về tắm đối với tôi là việc chăm lo tắm của người Nhật. Đây không chỉ là hành động của cá nhân, gia đình, mà chính là chương trình quốc gia. Khi qua Nhật năm 1989, tôi vô cùng kinh ngạc, thoạt đầu suy nghĩ là ông bạn mình “kẹo” quá nên chỉ mời mình đi tắm với giá rẻ mạc. Thực vậy, cả bọn 3 đứa trong đoàn Việt Nam qua đều cứ tưởng tượng trong đầu là sẽ được đi coi “hộp sex”, “sex công cộng” …cái mà trong khi ở nước nhà đã nghe những người đi trước mách bảo, xem như điều lạ lẫm đối với bọn người bị “đóng cửa “ với thế giới như chúng tôi. Khi ông bạn, cũng là chủ nhà mua vé tắm , tôi ngạc nhiên vì giá rẻ bất ngờ. Nó không bằng mấy đồng xu ông vừa bỏ ra mua tờ báo Nhật.  Thế mà ngày nào, sau giờ làm việc  ông ta cũng rủ …đi tắm !!!

Hóa ra, ở Nhật Nhà Nước có chủ trương xây đường ống dẫn từ các suối nước nóng thiên nhiên đến tận các nhà tắm công cộng , lại trợ giá để phục vụ công chúng. Một phòng tắm ở nhà riêng mà trang bị hoàn chỉnh như thế thì vừa đắc, vừa lãng phí. Thế là người dân khỏi lo chuyện “tắm”, đã có nhà nước lo. (Họ yêu nước là phải thôi !) …

Bây giờ nói chuyện chính, chuyện yêu nước “lã” của tôi. Thực sự thì tôi đã yêu nước từ thuở còn rất bé. Chẳng có gì phải ngạc nhiên bởi trước nhà nội tôi là dòng kinh Vàm Giòng dẫn nước từ nhánh sông cửa Tiểu chạy đến Thị Xã Gò Công đâm ra sông Vàm Cỏ Đông.

“Nhà tôi trước cửa là sông,

Nên tôi yêu lắm chỉ mong trở về “ (câu thơ viết trong thời gian 8 năm ở biển Cần Giờ .KB)

Rồi trước nhà ngoại tôi lại có con mương dẫn nước vào ruộng, thuở chưa biết lội nghe con nít xóm Chùa xúi dại bắt chuồn chuồn cắn rún để biết bơi thì chỉ khi về ngoại mới được ôm bập dừa đập nước đùng đùng trên con kinh này. Do đó, nước đã là thành tố gắn bó với cái mạng “trường lưu thủy” của tôi.

Cả nhà nội, ngoại đều có  lu nước , người làm vườn phải xách nước sông lóng phèn để tôi tắm. Nhưng, tôi khoái nhảy ùm xuống mương hoặc dòng kinh lặn ngụp dưới dòng nước đụt ngầu… mới đã (?!).Cái khoái cảm “tắm truồng” này nó ăn sâu vào tiềm thức, thấm đẫm vào máu, thịt như thế nào không biết , nhưng đến khi cất căn nhà thờ theo di nguyện của ba tôi năm 2005, tôi đã thiết kế một phòng tắm rộng bằng phòng ngủ 2,5 m x 4 m với 2 cửa sổ lớn mở toang hoát ra hai bên mé hè , nhìn thong thóng ra vườn sau. Và từ năm đó, tôi đã tắm nude 100% như thế.

Tắm như vậy, thực sự mình mới thấy gần với thiên nhiên, với cây cỏ, với chim chóc; thỉnh thoảng vô tình có một chú chào mào lạc mẹ như thế nào lại đáp xuống  khung cửa sổ vảnh mỏ líu lo. Còn mình thì cứ ngâm thân trong bồn, nhìn ngọn cây dừa mà nhớ về cái bồn tắm của hoàng hậu Nam Phương ở Biệt Điện số 3 Đà Lạt.

Ở nhà quê, đất đai rộng rãi, cây cối mát mẻ, sông nước chung quanh thì có cái sướng như vậy. Còn ở Sài gòn thì sao? Nó có cái sướng của thành thị: tắm mưa .

Sáu chục năm trước đa số các nhà mặt tiền đường đều tự tráng xi măng để làm sạch trước nhà. Đó là sân tắm mưa khoái nhất của trẻ con , đúng ra là thiếu nam. Hễ trời mưa là rủ nhau cởi trần, mặc quần cụt , ngồi kê đít trên nền xi măng , thả hai chân sát nền phía trước , thằng ở sau đạp thằng ở trước trượt dài trên nền xi măng láng o tóe nước. Để khỏi phải nhờ vả thằng khác đạp lưng, nhiều đứa quay mặt vô tường, tự co chân tống vô tường để trược ngược lại. Động tác này vô tình làm trật cái quần xà lõn ra, mông đít thịt tiếp xúc trực tiếp với nền xi măng nghe …rất đã ! Trong lúc đó bọn con gái hai ba đứa lén ba má đi tắm mưa, chỉ dám tụm năm tụm ba khép nép để nguyên bộ đồ cúi đầu xuống máng nước chảy xối xả bên hè hàng xóm , e dè ngó bọn con trai đang đùa giởn .

Bẳng lâu, lâu  lắm, cả mấy chục năm trời, suốt từ thuở trung học phải cày cục với lịch học bít chịt để đi thi, rồi lăn xả ngoài xã hội với tiếng gọi dựng nước  , rồi chạy lo cơm áo gạo tiền …tôi đã gần hụt hơi nên quên bẳng cái sướng khi tắm. Tắm trong khoảng thời gian ấy là tắm vội vã, tắm để sạch chứ hoàn toàn không có cảm giác hưởng thụ. Tôi chỉ thực sự trở lại thú vui hưởng thụ trong khi tắm là lúc …về hưu !.

Bây giờ thì một ngày không phải chỉ tắm một lần mà ít nhất …3 lần.

Sáng thức dậy, sau khi tập thể dục , mồ hôi rịn ra rít chịt thân thể, dứt khoát phải tắm thì ăn sáng mới ngon. Nếu ở Sài gòn, nhà hẹp , phòng tắm như cái lỗ mũi thì tôi cũng thiết kế kiểu tắm cho phù hợp với mục đích hưởng thụ. Tôi bật nhạc nhẹ, nhạc bolero, thứ đã ăn sâu vào tiềm thức dân Sài gòn vừa đủ nghe …trong khi tắm .Tôi lấy cái ghế nhựa , ngồi tựa lưng thoải mái lim dim mắt mà xả dòng nước nóng cho chảy khắp người, đặc biệt là cái ót, nơi dễ làm giãn dây thần kinh giúp động mạch cảnh rộng mở chuyển máu lên não, nghe sảng khoái. Tuổi này dễ đau mình bất tử, không thể định trước nên tôi xả nước nóng mát xa vào các vùng rêm nhức. Đặc biệt tôi phát hiện món dùng bàn chải lông cứng vừa chà, vừa đập vào lưng trần, làn nước nóng hòa huyện với sự đập đập của bàn chải như mở các huyệt trên lưng làm …đã hết biết !

Tắm xong, tôi dùng khăn lông, xịt chút xíu nước hoa lau mình, mùi thơm của nước hoa đủ làm cảm giác mình tắm trong resort (!? ).

Tắm xong, dứt khoát phải thay đồ mới giặt. Một đôi lần, hà tiện, lấy đồ cũ mặc lại thì nó ngứa ngáy khó chịu, làm mất dư âm …sướng sau khi tắm.

Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn.

(Biết đủ tức là đủ, đợi đủ thì biết bao giờ mới đủ,
Biết nhàn tức là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ mới nhàn)

Hai câu thơ của Nguyễn công Trứ mà lớp tuổi 70 của học trò Petrus gần như ai cũng thuộc nằm lòng, nhưng thực sự chỉ  thấm thía  …khi về hưu ! Phải không các bạn mình ?!