A-Lô! Cha Ơi Cha!

Captovan Tô Văn Cấp

            Những lần hội H.O Cứu Trợ TPBVNCH và Quả Phụ của lão bà-bà Hạnh Nhơn 88 tuổi, (hội trưởng) tổ chức đại nhạc hội cứu trợ TPB, tôi thường thấy vắng bóng các chức sắc Công Giáo (là con chiên không ngoan đạo nên tôi không dám đề cập tới chức sắc các tôn giáo khác). Trước ngày đại nhạc hội TPB kỳ 5 (ĐNH/TPB) tôi có viết cái thư gửi đến Đức Giám Mục và các linh mục VN trong giáo phận Orange,  kính xin quý ngài nhủ lòng thương, quá bộ đến chung vui, và quý ngài đã đến như lời cầu xin, ngài nào vì bận mục vụ thì gọi điện thoại vào Ban Tổ Chức, nơi diễn ra ĐNH, để đóng góp 100, 200, 300, v.v…những khán thính giả là con chiên nhìn thấy và nghe thấy sự tham gia đóng góp của các vị chủ chăn thì mát lòng mát dạ. quyết theo gương các ngài, thôi thì của ít lòng nhiều, có lẽ nhờ vậy (tôi viết có lẽ đấy nhá) mà kết quả thấy cũng được an ủi. Nay lại sắp tới ngày diễn ra ĐNH Cám Ơn Anh nữa rồi, tôi tin chắc như đinh đóng cột là quý cha VN giáo phận Orange sẽ tham dự và đóng góp nhiều hơn nữa nên tôi xin được phép không “gãi” các cha nữa mà sẽ mời một cha VN coi xứ Mỹ ở Wesley Iowa ra ánh sáng.

            Đầu đuôi là thế này, sáng Chủ Nhật nọ, tôi cầm một xấp vé đến tiệm café kia, nơi hội tụ các “quan”, mà quan là thế nào cũng có thuộc cấp là TPB, sau khi mời chào, tôi bán được 5 vé trong số 20 quan ngồi đó, thế là tôi buồn và xấu hổ, còn những quan thì họ tiếp tục “nổ” như lựu đạn, hút và uống café “sữa trên, đen dưới, đá xung quanh”.

            Lủi sang chợ NV thì đụng Nguyễn Phán K24 đang líu lo níu kéo mời chào, không thể vào đây tranh mối của Phán được, dù tất cả đều là thiện nguyện bán vé cho hội H.O mà thôi. Chạy sang Phước Lộc Thọ, thấy một anh trẻ tuổi cao ráo đẹp giai, kê bàn ghế bán vé đàng hoàng, té ra là K25 Nguyễn Hàm. Nhớ lại kỳ 5, Phán, Hàm và tôi cùng đứng bán trước cửa chợ Á Đông, Hàm và Phán nhiệt tình mời chào và năn nỉ nên bán được nhiều, còn tôi, đã là ông già “trời bắt xấu” lại còn hay ăn, vụng nói, nên đứng chơi, không dám mời, thấy Phán-Hàm lì quá, tôi bèn đặt cho  hai chàng cái  tục danh “Những Tên Mặt Dầy”. Tôi gọi hai chàng là mặt dầy vì các chàng cố mời chào khách hàng, dù cho họ lờ đi thì hai chàng vẫn cứ lẽo đẽo theo sau năn nỉ ỉ ôi, da mặt phải dầy lắm, thương TPB lắm thì mới có thể lì như vậy được.

 Lần này thấy Hàm ngồi bán vé ĐNH là tôi rút lui ngay, chạy một mạch sang chợ ABC. Ở đây có cây cổ thụ Nhẩy Dù Sinh trấn thủ rồi, suốt cả ngày anh bán trước cửa ABC, tối thì anh đến bán vé khu chợ đêm Phước Lộc Thọ, phải nói thẳng rằng anh Sinh* là một “độc cô cầu bại”, có nghĩa là khó có ai hơn anh về tính nhẫn nhục và tình hy sinh trong việc bán vé cho ĐNH. Trong  kỳ này, do tình hình kinh tế xuống, một phần ảnh hưởng của nhiều buổi gây quỹ của các hội bạn người “cùi, nghèo, đói, trẻ mồ côi XHCN” nên tới hôm nay, anh Sinh mới bán được có 3 ngàn vé, chậm hơn kỳ trước nhiều lắm.

            Nghe tin có hội đồng hương XX đang picnic ở công viên Mai-Que, chạy ngang xem sao thì tôi thấy anh chị Phan Thanh Miên K20* cầm xấp vé ĐNH trên tay đang mời chào, dù quen hay không và kết quả cuối cùng chị thở dài…

            (* lẽ ra những việc tế nhị như thế này tôi không được phép nêu danh các anh chị ấy, nhưng chuyện “người thật việc thật” mà lại viết tên giả thì độc giả sẽ bảo là tôi giả, tôi phịa, tôi hư …cấu. Vì vậy tôi xin phép cứ viết tên thật).

            Chạy về chợ Đồng Hương thì gặp TQLC Võ Thanh Sang đang xách giỏ theo vợ đi chợ, Sang hỏi tôi sao hôm nay trông buồn thế, tôi bảo “ế hàng”. Thế là Sang lấy cho 1 xấp (10 vé) và còn hứa về nhà vận động con cháu yểm trợ thêm, kỳ trước chị Sang đã quyên góp của các con và bạn trong sở được 280$.

            Trâu già chậm chân nên uống nước đục, tôi chịu thua tuổi trẻ Miên-Phán-Hàm-Sinh, cầm số vé còn lại về nhà nghỉ khỏe và sẽ trả về cho lão bà-bà rồi trách bà là tại sao không nhờ các radio cổ động giúp, nếu họ không giúp thì đăng quảng cáo, chỉ cần 30 giây mỗi đầu giờ thôi. Sắp tới ngày rồi, thông tin qua làn sóng phát thanh rất quan trọng mà các radio còn im tiếng quá, trong khi đó, đa số đang quảng cáo cho cái cuộc thi “nam vương, hoa hậu” để họ khoe của, của trời cho thì méo tròn cũng giống nhau cả mà thôi. Lão bà-bà gửi email thế này:

            “Tuần trước đã nhờ đài Little Saigon và đài Radio Bolsa loan báo mỗi ngày 2 lần. Tuần này nghỉ, tuần tới lại tiếp tục. Sắp tới từ nay đến cuối tháng rất nhiều shows: Dạ Lan đài của Du Miên, VietFace, Đài gì của Hoa Hậu Bích Liên, Mai Vy của SBTN, rồi thứ tư này Phan Đại Nam của SBTN sẽ đến phỏng vấn Hội để phát ra, thứ tư sau nữa thì các phóng viên báo chí đến phỏng vấn các thành viên trong Hội để đăng báo. Huy Phương lo về thông tin báo chí.

         Sức già này đã thấy chóng mặt rồi đấy! Vì ở đâu cũng muốn có mặt “Lão Bà Bà” mới chết chứ! Còn bao nhiêu công việc không tên nữa, mọi người ai cũng bận theo phần hành của mình, nhưng mà vui.”.

            Nghe lão bà-bà gần 90 cái xuân xanh than chóng mặt nhưng mà vui rồi ngó mấy tấm vé còn nằm trong góc bàn, tôi nghĩ tới cách bán vé “cách không”, bán vé không giao vé bằng cách gửi email, gọi tele cho những người quen ở các tiểu bang xa, nếu không lấy vé để làm kỷ niệm hoặc tặng bà con ở Little SG thì ủng hộ. Nhờ kiểu bán vé bằng email, không phải giao vé này mà tôi tiêu thụ được mấy xấp vé nhẹ nhàng (mà vé vẫn còn nguyên). Người đầu tiên tôi gọi phôn là một ông cha, một linh mục VN coi giáo xứ Mỹ ở Wesley Iowa.

            _ Alo, cho tôi nói chuyện với “chú” Đức.

            _ Con đây, “bát Tô” phải không?

            _ Còn phải hỏi, bát hay tô gì thì cũng là một thứ.

            Việc các linh mục xưng con với giáo dân là chuyện bình thường, nhưng một giáo dân gọi cha là “chú” thì chưa bao giờ có, không ai làm như vậy cả, nhưng với cha Đức thì tôi chỉ gọi ông là cha và xưng con khi nói chuyện về tôn giáo, có lần tôi đề nghị cho tôi xưng tội qua điện thoại thì ông cười, còn chuyện ngoài đời thì tôi gọi ông là chú, chú cũng như cha, các cụ ngày xưa đã nói thế rồi, và cũng nhờ chữ chú mà ông nhận ra tôi ngay. Còn một lý do khác nữa là khi xưa, chú Đức lúc còn nhỏ ở Thủ Đức thường cùng đám bạn đến gần hàng rào kẽm gai doanh trại TQLC Lê Hằng Minh để khều trái tóc tiên, có người gọi là ..ồn tiên hay chùm bao, mà trong hàng rào thì có nhiều mãng cầu, không phải mãng cầu gai mà là mãng cầu gài, loại này nó ăn thịt người (lựu đạn), thế là chú Đức bị tôi cốc đầu nhéo tai.

            Chú nhóc Đức ấy nay là linh mục coi vài giáo xứ Mỹ nghèo ở vùng quê Wesley tiểu bang Iowa, toàn ngô với bắp. Có lẽ nhớ kỷ niệm xưa bị TQLC không cho chơi mãng cầu nên chú thường “mua” đặc san Sóng Thần TQLC để cho thân phụ chú đọc. Thân phụ chú cũng là một H.O, cả Chú Đức và tôi đều dùng danh từ “thân phụ” thay vì gọi là ông cố. Thông thường hễ ai có con đi tu làm linh mục, bà sơ đều được phong tước “ông bà cố”, tôi hỏi lý do tại sao thì không có câu trả lời nên tôi ngại gọi “ ông cố” vì sợ bị hiểu lầm, lính tráng chúng tôi sợ chữ “cố” lắm.

            Sau khi nghe tôi hé ý định bán vé cách không thì cha Đức O.K ngay:

            _ Bác còn bao nhiêu con bao hết, nhưng cho bác giữ vé.

            _ Còn ít thôi, 25 tờ.

            Lại phạm tội nói dối, còn 15 tờ mà nói 25. Điều răn thứ 8 cấm làm chứng dối, nhưng nói dối cha để bán được vé cho TPB, cho người đui què cụt thì chắc Chúa cũng tha tội. Vài ngày sau tôi nhận được chi phiếu của cha trả $ mua vé kèm theo 23 lá thư của các thương phế binh, gồm 12 cái địa chỉ ở Huế, 3 Quảng Ngãi, 2 Bình Định, 2 cái Đak Lak, 4 cái ở Saigon (Tân Quy, Tân Kiểng, Bình Thạnh, Gò vấp) gửi cho linh mục Nguyễn Hùng Đức nhờ giúp đỡ. LM Đức gửi cho tôi một cái thư ngắn gọn, nguyên văn như thế này:

            _ Bác Tô ơi! Nhờ bác chuyển giùm mấy cái thơ này đến hội của bà Nhơn giúp con, con đã gửi về cho mấy gia đình TPB mình, mỗi gia đình $50 rồi.

            Cám ơn bác nhé.

            Lm Đức.

            Tôi ghi rõ địa chỉ số thư đến từ nhiều địa phương khác nhau để chứng minh rằng TPB khắp nơi đã truyền tay và rỉ tai nhau địa chỉ và sự giúp đỡ của linh mục Đức. Đọc qua nội dung vài lá thư tôi có cảm tưởng TPB nghĩ cha Đức có quyền thế và tiền bạc ghê gớm lắm, nhưng thực ra ông nghèo rớt mùng tơi, rau đay, ông dùng tiền giáo dân Mỹ-Mễ xin lễ để tặng TPBVNCH.

            Tôi đọc vài lá thư xin tiền cha Đức, thấy nội dung không đủ yếu tố là TPB và có vẻ giả mạo, tôi khuyên ông nên cẩn thận kẻo bị người ta lợi dụng, ông bảo:

            _ “Con nghèo lắm bác ơi, tiền con tặng là tiền giáo dân xin lễ nên con chỉ có thể tặng mỗi người 50$ rồi con nhờ bác chuyển hồ sơ cho bà Nhơn cứu xét. Nếu có lầm thì cũng được thôi, vì họ nghèo quá mới xin mình, nếu không cho, rủi là TPB thật thì hối hận lắm”.

            VC nói “thà giết lầm hơn bỏ sót” còn cha Đức thì chủ trương “thà gửi lầm hơn bỏ sót”. So sánh 2 cái vế này thì quá thừa, thiên đàng địa ngục hai nơi, nhưng chính đồng đội, đồng hương của TPB vẫn có người đặt câu hỏi với hội H.O là làm sao phân biệt được TPB thật với giả, lỡ là TPB của VC thì sao? Vì vậy “moi” đếch góp.

            Câu hỏi này nên gửi cho những chức sắc tôn giáo và “Ziệt kiều” iêu-lước đang quyên góp $ rồi chính tay họ mang vào VN, xin phép “chính quyền” để được cứu trợ đấy, cái đó thì cho ai? Người bạn đồng hương tôi ơi! Anh đặt đề.. lộn rồi.

            Cũng đã có ziệt kiều yêu ..quái sau khi du hí từ XHCN quay về Mỹ la toáng trên vài tờ lá cải rằng họ gặp nhiều TPB chưa bao giờ nhận được tiền yểm trợ từ hội H.O, thế là yêu quái trách bà già Hạnh Nhơn, đòi xét cái sổ “39* nghìn” của bà! (*quê tôi còn gọi là ba vạn chín nghìn)

            Người mà yêu quái gặp có đúng là TPB không? Giả sử là thật TPB thì theo tâm lý bình thường họ cũng sẽ nói như vậy, “chưa nhận được”, nếu là tôi, tôi cũng nói vậy để có thêm chút tiền còm. Nhưng Việt kiều yêu quái này đã cư xử thế nào với TPB? Đã cho tiền chưa? Một tờ ông Washington hay 50 USD? Có mang hộ hồ sơ của TPB này về trao cho hội H.O không? Nếu không và chưa thì đóng nắp thùng lại.

            Gần đây nhất, có một ký rả kiêm nhà zăng phóng lên các web bài viết nghi ngờ việc làm hội H.O vả đề nghị giao việc cứu trợ TPB này cho các hội đồng hương, đồng hương nào thi lo TPB địa phương ấy, vì theo kinh nghiệm của anh ta, nơi anh ta ở cũng có vài hội quyên $ cho TPB nhưng “ông thầy ăn 1 thì bà cốt ăn 2”.

            Ý kiến của nhà zăng thật tuyệt vời! Chuyện hội nào đó, ở địa phương của anh, lem nhem tiền bạc thì tôi tin là đúng 100%, vì ở đó có anh. Còn việc giao cho các hội đồng hương lo cho TPB ư? Đồng hương nào, anh không thấy họ thường “mổ bò” đãi tiệc mỗi khi bàn về $ niên liễm hay sao? Anh đúng là người đi trên mây mà nói chuyện bà “Bành Tổ” lão bà-bà ở dưới đất.

            Trở lại chuyện cha Đức. Đã bao năm nay, ông cứ âm thầm làm việc thiện mà không kêu gọi ai tiếp sức, không tổ chức bữa cơm gây quỹ, ông không bao giờ vào VN, mà có lần ông còn nói tục đối với đồng tu từ XHCN sang USA quyên góp $ về xây thánh đường trường học. Cha Đức là một hạt giống tốt, cần gây giống, kẻo mai mốt ông bị mai một thì lấy ai làm gương cho đồng đạo đồng nghiệp của ông, còn gương nào cho chúng tôi noi theo, đó là lý do hôm nay tôi “lôi” ông ra ánh sáng. Tên của ông trên tấm chi phiếu gửi cho tôi là:

            FR. PETER DUC HUNG NGUYEN, IA 51358.

            Cha ơi cha! Cha Đức là người đem ánh sáng vào nơi tối tăm.

            Hẳn nhiên là không phải chỉ có cha Đức mà còn nhiều vị chân tu khác ẩn danh đang làm việc phúc đức, thí dụ Linh Mục Ngyễn Hải Khánh (Colorado), mỗi dịp Xuân về, cha Hải Khánh đểu gửi tặng TPB binh chủng nọ 1000$, binh chủng kia 1000$ (một ngàn). Thôi thì quý ngài ẩn danh thì tôi không điểm danh nữa mà chỉ xin nêu một trường hợp cụ thể là cha Đức ra anh sáng mà thôi. Để làm gì?

            Để Làm Gì?

            Để làm gương sáng cho những vị “chân” tu nhưng tay không tu mà múa nội công để mở nắp chai bia. Từ khi biết gương cha Đức, đương sự trong hình dưới đây đã âm thầm thu gom chai lọ, lon nhôm, nhựa đem đến recycle center bán, khi đủ số $50 thì gửi cho hội, cho đồng đội TPB.

            (Một vị “chân” tu, còn tay thì múa quyền để khui bia.)

            Để Làm Gì?

            Để những đồng đội, các cấp chỉ huy nhớ lại hình ảnh dưới đây, người  lính này đã theo lệnh của trung đội trưởng mà liều chết xung phong vào mục tiêu. Tại sao? Vì ông trung đội trưởng bị ông đại đội trưởng hối thúc, còn đại đội trưởng bị tiểu đoàn trưởng dục nhanh lên, tiểu đoàn trưởng thì bị ông trung đoàn trưởng hét trong máy:

            _“Đ.m, ông không cho lính xung phong chiếm được mục tiêu này trong vòng 30 phút nữa thì tôi sẽ đưa ông ra tòa án quân sự”!

          Và khi chiến thắng, ông trung đoàn trưởng nhận bảo quốc, tiểu đoàn trưởng dương liễu, đại đội trưởng sao vàng, trung đội trưởng sao bạc và “thằng” lính này lãnh sao đỏ! Nay anh vẫn hãnh diện mặc áo trận với huy hiệu đầy đủ, chỉ có điều thiếu đôi chân để mặc quần, thiếu chân đứng.

            Các thẩm quyền thấy thì sẽ làm gì?

            Các thẩm quyền bị gẫy súng, sau lao tù là kiếp sống tha hương cũng tủi nhục lắm, nhiều hoàn cảnh khó khăn lắm, đa số cố gắng lá rách đùm lá nát, “thương em anh để trong lòng”. Nhưng cũng có một số thẩm quyền, đại bàng, mặt trăng, mặt trời, mặt nọ mặt kia thấy hình hài này thì quay đi, quên tiếng súng ngày xưa, quên tiếng kèn truy điệu mà chỉ thích nghe tiếng trống tiếng kèn, tiếng đàn theo điệu tango, rum ba, cha cha cha, điệu ông cố nội. Thôi sắc.

            Thành phần “đại bàng” trên chỉ là thiểu số, còn tuyệt đại đồng đội thì luôn sẵn sàng nghĩ đến đồng đội và thuộc cấp xưa, đôi khi chỉ vì thiếu thông tin, thiếu vận động, thiếu kêu gọi mà thôi.

            Trong đêm hội ngộ nọ của đơn vị kia ở Oregon, ban tổ chức chỉ bán đấu giá bức tranh bản đồ VN có huy hiệu các quân binh chủng cùng hình tượng tiếc thương để gây quỹ cho TPB thì lập tức được quân y sĩ TQLC Trần Mạnh Tường mua với giá gấp trăm lần giá bình thường. Quân y sĩ TQLC Bằng Phong tặng 300$. Quân y sĩ Ngô Khắc Hưng, tử tù vượt ngục trại Trảng Táo (LK) 1978 đã không còn sức hành nghề khi dến Mỹ, nghèo rớt mùng tơi, nhưng tinh thần cao cũng gửi yểm trợ 100$. Quân y sĩ là những ông thầy sống chết với lính chiến và là người mắt nhìn, tay dao tay kéo, cưa cắt xẻo những phần cơ thể tan nát để cứu sống TPB, và đã có nhiều Quân Y Sĩ tử trận cùng với “lính” trận. Thế còn các BS thì sao? Quý độc giả hỏi BS là gì hả?

            Hẳn quý vị còn nhớ khoảng tháng 8/2002, hội Bác Sĩ Quốc Tế VN họp tại Nam CA, quân y sĩ Phạm Vũ Bằng “kiếm” được từ các nhà thuốc tây một số tiền trên 50 ngàn để trang trải cho đại hội, sau khi chi còn dư lại 23 ngàn USD. Ngưởi đi xin được tiền là Bằng Phong Phạm Vũ Bằng và quân y sĩ Bùi Thế Chung, chủ tịch hội, quyết định tặng tượng đài 10 ngàn và hội H.O cứu trợ TPB của lão bà-bà Hạnh Nhơn 13 ngàn, thế là những BS khác phản đối, tuyên bố rằng đó là tiền của họ, không tặng ai cả. Báo chí hồi đó đã hỏi thăm sức khỏe các BSs này. Nhưng đặc biệt, một nhân vật nữ b.s nói một câu làm con cháu đời sau còn sợ:

            _ “ Đã 27 năm qua, TPB chết hết rồi còn đâu mà tặng”!

            Nhân vật đó là Thị Nhộng, quả là một bs nên nói một câu đến bây giờ 2014, 12 năm sau, tôi còn cảm thấy “thu-em-hỏi”. Các BSs ngày ấy nay còn ai tại Little Saigon này? Nhưng các TPB thì vẫn còn, dù họ sống trong địa ngục trần gian

            Tấm lòng của các Quân Y Sĩ cũng như các thẩm quyền, đồng đội luôn sẵn mở rộng, mở bao, mở bóp, chỉ cần biết cách mở mả thôi, mở đúng cách, mở đúng lúc. Ở trong những điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa ở đại hội, hội họp như thế thì tại sao không mời gọi? Hay vì muốn dành thời gian cho diễn văn và ưu tiên cho văn nghệ, cho nhẩy đầm?

            Ở một khóa nọ, quân trường kia, khi nghe có đại nhạc hội Cám Ơn Anh, họ đã kêu gọi đồng môn, đồng khóa, kể cả đổng khóa khác chìa, con cháu và thân hữu khắp nơi xa gần, chỉ trong vòng 1 tháng, số đóng góp vượt 4 con số zero với số 5 đứng trước và còn đang tiếp tục cho tới ngày khai mạc.. Nếu không kêu gọi và vận động thì làm sao có được.

            Xin quý vị tiếp tay, vận động kêu gào dùm cho ĐNH/TPB sắp tới, Tháng 8 năm 2014.

            Bài viết này cũng chỉ là một sự kêu gọi và vận động, nếu có điều chi nghịch nhĩ thì chỉ là chuyện chẳng đặng đừng, xin tha lỗi

            Ghi Chú:

 ĐNH Cám ơn Anh Kỳ 6, 12/8/2012 Hội VB/Nam Cali, đại diện cho Tổng Hội đã chuyển số tiền đóng góp của toàn thể các khoá và CSVSQ cho Hội HO là 36,030.00 USD.

Khi TH kêu gọi CSVSQ yểm trợ cho ĐNH, toàn thể đại gia đình VB hưởng ứng nhiệt liệt, tin vui đóng góp được phổ biến trên diễn đàn dồn dập. Nhiều cá nhân gửi trực tiếp cho thủ quỹ tổng hội. Nhiều vị đại diện kêu gọi đồng khóa gửi về cho đại diện để dễ tổng kết. Dùng chiêu thức “thi đua” giữa các bạn đồng khóa, đại diện gọi điện thoại, gửi emails đi bốn phương tám hướng, đi sang Canada, bay qua Úc Châu rồi Âu Châu, đại diện khóa la ơi-ới:

_“Bạn yểm trợ bao nhiêu cho ĐNT? Hứa trước đi rồi gửi chi phiếu sau v.v..”.

Theo tiết lộ của thủ quỹ thì một số khóa đã đóng góp theo cách này được: K16 (1050$). K19 (8055$). K20 (4400$). K21 (3740$). K24 (3650$).  V.v..   

 Hoan hô tinh thần  của TH Võ Bị trong ĐNH/TPB kỳ 6.

Kỳ 6 đã qua, kỳ 8 đang đến, xin độc giả ĐH cầm bút lên cho TPB một chữ ký.