Vết khắc thời thơ dại!

 đoàn xuân thu

Trường cũ anh về xưa lối thơ

hành lang chập choạng, mắt anh mờ

run run kính lão, dò vô lớp

trường xưa tạn mặt! người xưa mơ!

 

vet-khac-thoi-tho-dai-3Anh giờ về lại lơ ngơ quá

ai chỉ dùm anh chỗ hẹn thề?

cuối lớp: “đây rồi bàn năm cũ!

còn khắc tên mình: hai chữ T”.

 

Cái thời mười bảy yêu say đắm

anh khắc tên mình quấn quít nhau

ai ngờ đất nước trời binh biến

thương hải tang điền, em biển dâu.

 

Bạn bè chung lớp giờ tản lạc

đứa chết bỏ thây tại chiến trường

đứa chiếc xe lăn về cố quận

đứa thì thua trận, sống tha phương.

 

vet-khac-thoi-tho-dai-1Em trước, anh sau, trồi ra biển

chữ tình, sóng dữ, vạt làm đôi

một nửa em mang về xứ Mỹ

xứ Úc anh về, ta rẽ đôi.

 

Trường đi không được nên ở lại

sầu: thương lớp cũ, khóc bàn xưa

tàn, lạc tình ta, theo vận nước

thầy, cô, trường cũ, buồn như mưa.

 

vet-khac-thoi-tho-dai-2Chiều nay, một nửa anh, về lại

một nửa em, còn mãi chân mây

tên mình, vết khắc, thời thơ dại

trái tim rướm máu hãy còn đây.

 

Run run chạm lại thời hoa mộng

vết khắc tình sâu dẫu bụi mờ

(gợi nhớ thầy rầy: “không lo học!”

ai ngờ cấm túc hóa thành thơ).

 

Xế nửa dốc đời trời sắp tối

anh sợ không về kịp nữa đâu

“một nửa mang về!” em yêu dấu!

ráp lại tình ta sau biển dâu.