NƯỚC CHẢY QUA CẦU

Nguyễn Ngọc René

Nuoc chay qua cau 01

Viễn xứ quê người mấy chục năm
Còn đâu bạn cũ tuổi trăng rằm
Mù xa dĩ vãng hồn say đắm
Bắt vận thơ vào kể tháng năm…

*

Không còn bạn nữa để tâm giao 
Kỷ niệm trường xưa vẫn ngọt ngào 
Đất Pháp kinh thành tâm áo não 
Quê nhà vọng tưởng trí hanh hao…

*

Những lúc tàn thu lá rụng đầy
Mơ màng vận phú một mình đây 
Niềm riêng thổn thức nào che đậy 
Bởi dạ hoài hương nhớ những thầy…

*

Ra trường giã biệt đến hôm nay
Chửa ghé về thăm tháng rộng ngày
Mấy chục năm rồi còn tận đáy
Cô thầy bạn cũ mãi nồng say…

*

Có những thầy cô lẫn bạn hiền 
Xa đời vĩnh biệt hướng hồn thiên 
Làm sao có dịp mà đưa tiễn 
Phút cuối chào nhau dẫu mọi miền…

*

Tâm này sống thật nỗi niềm xưa 
Viết để tìm vui phận cấy bừa 
Tất bật quê người tim chất chứa 
Đôi hàng diễn đạt dưới cơn mưa.

*

Thì thôi chuyện cũ bụi phai mờ 
Kể lại chi nhiều nặng áng thơ 
Biết vậy mà sao lòng cứ ngỡ 
Người xưa vẫn đó hiện mong chờ…

*

Hay là bạn cũ chẳng cần xem 
Lủng củng dòng thơ mấy kẻ thèm 
Tứ vẫn còn non vần quả kém 
Văn gầy ý tưởng lại tèm lem…

*

Cũng nhớ thương nhiều những học sinh 
Môn văn đã dạy biết bao tình 
Ngoan hiền một thuở còn yên tĩnh 
Kính trọng cô thầy chẳng dám khinh…

*

Dĩ vãng xa mờ nhắc nữa chi ?
Làm sao trở lại tuổi xuân thì 
Thời gian hãy lấy mà du hí 
Bỏ mặc phai tàn thẳng hướng đi…

*

Nguồn thơ tự đến giữa cơn sầu 
Nổi dậy tay ghì chẳng đợi lâu
Bắt chữ miên man nào định giấu
Bài xong tựa nước chảy qua cầu…

N3- Nguyễn Ngọc René – Paris – 20/11/2017