MẸ TÔI

Huỳnh Kim Hải

(Nguồn: Giai Phẩm Xuân Hội ngộ 2013 “Vui tình bằng hữu” – Petrus Ký 1966-73 http://veque.com.free.fr/)

Mẹ tôi sống buổi giao thời loạn lạc,

Thuở thiếu thời mất mát cả tuổi thơ,

Chưa đến trường, chẳng được học i tờ,

Cha mất sớm, ước mơ đành quên lãng.

Cơm đạm bạc, muối dưa, qua ngày tháng,

Uống chén trà, nuốt cạn nỗi đắng cay,

Thân nhọc nhằn trong kiếp sống đọa đày,

Mong nuôi lớn một bầy con nhỏ dại.

Trong đêm tối, mẹ tôi thầm khấn vái,

Mong con thơ luôn mãi sống an lành,

Thật ngoan hiền, chóng lớn, lập công danh,

Ước con trẻ học hành luôn đỗ đạt.

Bao khó nhọc mẹ tôi lo gánh vác,

Trải nắng mưa xơ xác tấm thân gầy,

Gánh hàng rong vai trỉu nặng bao ngày,

Chân lê bước đó đây muôn vạn nẻo.

Cười vui vẻ, miệng mời chào khôn khéo,

Rao bán hàng, níu kéo khách muôn phương,

Lời chân thành, mộc mạc, thật hiền lương,

Được kẻ mến, người thương, vây quang gánh.

Chén đậu hủ, nước cốt dừa đặc sánh,

Ngập nước đường vàng ánh, lát gừng non,

Khách gật gù, thưởng thức món ăn ngon,

Vừa cạn chén, miệng còn thèm, khao khát.

Chẳng mấy chốc nồi niêu đều hết sạch,

Quẩy gánh về, chén bát chợt reo vang,

Lòng lâng lâng vui sướng, bước nhịp nhàng,

Niềm hạnh phúc dâng tràn theo chân bước.

Mua bánh trái lũ con hằng mơ ước,

Lòng mẹ vui khi được chúng reo mừng,

Miệng mĩm cười, khóe mắt mẹ rưng rưng,

Những giọt lệ sáng bừng như ngọc quí…

Huỳnh Kim Hải