DÁNG EM YÊU

Huỳnh Kim Hải

(Nguồn: Giai Phẩm Xuân Hội ngộ 2013 “Vui tình bằng hữu” – Petrus Ký 1966-73 http://veque.com.free.fr/)

Em đứng giữa hai hàng cây phượng vĩ,

Ngắm phượng hồng, nhớ kỷ niệm thân thương,

Đã bao năm cùng bạn giữa sân trường,

Nhặt cánh phượng, mùi hương thoang thoảng nhẹ,

Ép vào tập học trò thời thơ trẻ,

Làm món quà nhỏ bé gửi trao nhau,

Lúc hè sang, phượng vĩ thắm tươi màu,

Lòng em chớm nỗi sầu mùa ly biệt.

Ve sầu cất tiếng ca buồn tha thiết,

Bầy ve như cảm biết nỗi muộn phiền,

Trong lòng cô thiếu nữ đẹp như tiên,

Tay vén tóc, dáng hiền hoà, đằm thắm,

Mắt em chứa nỗi buồn sâu thăm thẳm,

Nét u hoài tô đậm cả hàng cây,

Tà áo dài theo gió nhẹ vờn bay,

Làn tóc mượt trên vai gầy buông xỏa.

Anh lặng ngắm bấy lâu lòng chưa thoả,

Ước mong em bỗng hoá tượng mỹ nhân,

Để anh luôn thấy bóng dáng nữ thần,

Mãi tươi đẹp, chẳng tàn phai hương sắc,

Anh ôm sát em vào lòng thật chặt,

Sợ buông lơi, em bặt tích phương nào,

Mùi hương trinh trong gió tỏa ngạt ngào,

Áo lụa trắng như hào quang chói lọi.

Em trong trắng, thật hồn nhiên, vô tội,

Mỗi khi anh khẽ hỏi, có yêu anh?

Gật nhẹ đầu, đôi mắt sáng long lanh,

Miệng ấp úng đáp nhanh, em yêu lắm,

Rồi e thẹn, má hồng thêm đỏ thắm…

Mắt nhìn em, cứ ngắm mãi không thôi,

Thời gian như dừng lại, chẳng hề trôi,

Thời khắc ấy, trọn đời anh mãi nhớ.

Huỳnh Kim Hải