Bài 67: NÓI PHẠM THƯỢNG

(Chuyện Đời Xưa – Lựa nhón lấy những chuyện hay và có ích)

P.J.B. Trương Vĩnh Ký

một người kia trong xóm chạy lại nhà người quen, có việc chi đó. Hỏi trẻ ở nhà: Chớ cha bay đi đâu khỏi? Thì trẻ trong nhà nói: Cha mấy tôi đi điền-liệp [1] . Nghe nói tiếng nói về vua, thì giận chạy qua nhà ông nó mắng vốn: Bầy trẻ ở bên nhà nó, nó phạm phép quá ; nó nói: cha nó đi điền-liệp. Ông nó mới hỏi: Vậy mà hoàng-nam hay là công-chúa. Người ấy lại tức mình, tưởng là trẻ nhỏ nó phạm thượng làm vậy thì thôi ; có đâu ông nó cũng nói loát làm vậy nữa.

Giận, về, lại hỏi cha bầy trẻ, mắng vốn và con và ông. Cha nó mới hỏi: Nó nói làm sao? Lão nói lại: Tôi hỏi trẻ, anh đi đâu? Nó nói anh đi điền-liệp. Rồi tôi qua bên nhà ông nó tôi nói. Ông hỏi: hoàng-nam hay là công-chúa? Thì người cha mới nói: Vậy mà ngoại-tổ hay là nội-tổ?

Thì lão lại càng giận, ra về, đi thưa với làng. Ra nhà vuông thấy có làng nhóm mới thưa: Nầy tôi xin thưa với làng, con chú kia ở trong làng nói phạm phép: Tôi tới hỏi cha nó đi đâu? Nó nói: Đi điền-liệp. Hỏi ông nó ; ông nó lại hỏi hoàng-nam hay là công-chúa? Rồi tôi nói với cha nó. Cha nó hỏi: Vậy mà ngoại-tổ hay là nội-tổ? Xin làng phân xử. Làng mới nói: Thôi, bữa nay còn mắc, để bữa nào hiệp-nghị đã, sẽ xử. Anh ta nghe giận mới nói: Tôi tức mình, tôi muốn băng [2] đi cho rồi.


[1] đi săn
[2] chết