Bài 46: TRÉT CHAI CHO TRƠN

(Chuyện Đời Xưa – Lựa nhón lấy những chuyện hay và có ích)

P.J.B. Trương Vĩnh Ký

TÊN thợ lấp vò kia ngồi nơi trại một mình, đang nấu chai mà trét ghe. Xảy đâu có một tên trên rẫy cỡi lừa đi ngang đó, thấy lạ, mới đứng lại, nhảy xuống, bước vô coi và hỏi rằng: Không biết anh nấu chi đó hé? – Chú mầy không thấy nấu chai đó sao? – Nấu chai làm chi vậy, anh? – Nấu chai trét ghe, chớ làm chi? Thuở nay không thấy người ta trét ghe sao? – Tôi ở trên rẫy, ghe cộ đâu mà thấy? Mà trét làm chi vậy, anh? Khéo hỏi không! trét cho nó trơn, cho ghe đi cho mau.

Vậy hà! …Tôi không có ghe, mà có con lừa đây, nó chạy tợ rùa bò. Không biết ước chừng trét chai nó, nó có trơn, có chạy mau hơn không? – Mau lắm chớ! – The thía! Không dám nào xin anh làm ơn trét giùm nó cho tôi chút ; được không? – Sao không được? Đâu chú mầy vén cậy đuôi nó lên, qua trét giùm cho mà coi.

Tên rẫy mừng, dắt lừa lại, vén luốt đuôi lên, chú thợ múc một vá chai sôi, hất tạt vô chỗ ấy đó… Con lừa bèn nhảy nai, phóng riết… Tên rẫy mừng khen rằng: Phép hay thiệt! Cám ơn anh!… Ủa cơ khổ! Thôi rồi! Nó chạy mau quá, mất rồi… Tôi theo bắt sao cho kịp?… Thôi, anh chịu khó làm ơn trét tôi luôn thể, trét bằng hai, cho tôi rượt cho kịp. – Mặc ý.

Chú thợ tạt cho một vá chai sôi ; anh ta nhủi xuống, la lên: Cha ôi! chết tôi! trơn đâu mà chạy!.