Bài 40: LÀM TỈNH ĐƯỢC VIỆC, RỘN KHÔNG XONG

(Chuyện Đời Xưa – Lựa nhón lấy những chuyện hay và có ích)

P.J.B. Trương Vĩnh Ký

ông kia giàu có, mà nhà ở cheo leo một mình giữa cái cù-lao. Bữa ấy nước ròng, ăn cướp rủ nhau tới đánh, ghe nó đà áp vào tứ phía. Trong nhà bấn loạn [1] sợ đà té đái, mà ông chủ gượng làm oai, họa may nó có kiêng nó đi đi chăng ; mới làm bộ kêu trẻ thức dậy thắp đèn.

Trẻ thưa: Có ăn cướp nó đà vây bốn phía. Ông chủ nói: Vậy thì càng hay ; may cha chả là may! Bấy lâu nay trông cho các ảnh tới một chuyến, mà không thấy! Thôi, bây mở cửa ra hết cho khoảng-khoát.

Các bợm ở dưới ghe nghe nói ; thôi đà nổi ốc cùng mình: Mẹ ôi! Lão nầy có khi tài lắm đấy bây? Không biết cơ-mưu nó làm sao mà mình dám vô… Thôi, chi bằng ta lui đi chỗ khác. Hè nhau chống ghe đi ráo.


[1] rối loạn