Bài 33: ANH LÀM QUAN EM LÀM DÂN

(Chuyện Đời Xưa – Lựa nhón lấy những chuyện hay và có ích)

P.J.B. Trương Vĩnh Ký

HAI anh em ruột đi học với nhau một thầy, tháng ngày xôi-kinh nấu-sử với nhau. Tới kỳ ra đi thi, người anh đậu được làm quan trấn-nhậm nhằm chỗ người em ở. Mà vô tình ; chẳng có đoái hoài tới lui thăm viếng gì hết thảy. Thiên-hạ xầm-xì xầm-xả với nhau: Lạ! Sao anh em ở với nhau như mặt trời mặt trăng?

Người em mới bỏ chỗ ấy, mà xuống dưới rừng sác mà ở. Thì may người anh làm quan, đi giảng dân tại chỗ ấy, mới ghé lại nhà ; lấy viết, viết bốn câu thơ mà hỏi:

Tư bề sóng bổ xao

Ở đây nhờ lộc nào?

Con cái đặng mấy đứa?

Sưu-thuế đóng làm sao?

Người em lấy viết, viết lại bốn câu nầy:

Tư bề sống bổ xuyên

Ở đây nhờ lộc thuyền

Vợ xẻ gai chằm lưới

Chồng đánh cá đổi tiền.