Biển Vẫn Đợi Chờ

Hồ Lịch

Năm 1975, ở Việt Nam cảnh vật đổi thay.

Kim Cúc và gia đình di tản từ Đà Nẳng vào Sài Gòn – không hộ khẩu, với những bàn tay trắng và vài bọc áo quần củ. Cả gia đình tạm trú trên một gát xếp cùng với hai gia đình lạ khác. Ba Cúc mất sớm, người Mẹ sau lần di tản 75, không còn chi, phải nuôi bốn con trong tuổi trưởng thành. Cúc bôn ba giúp Mẹ với sạp thuốc lá lẻ bên cạnh nhà thờ Vinh Sơn.

Lúc ấy gia đình Hồ Lịch cũng lâm vào hoàn cảnh thật khó khăn.Mạ gánh bún bò rong, ngày hai cử từ 7 giờ sáng đến 12 giờ đêm, thế mà vẫn không đủ nuôi con. Mấy em nhỏ, ra ngoài vĩa hè bán mấy chai xăng pha. Thế mà vẫn không có cơm gạo để no – BOBO hạt cứng và to vẫn không đủ để lấp đầy bao tử.
Ba của người viết, một hôm thấy được nghề vấn thuốc lá lẻ trong năm 1976, là một nghề có thể sống được. Người nghiên cứu…..

Cúc đến với gia đình từ năm ấy để phụ vấn thuốc.

Còn nhớ ngày đầu gặp Cúc tại nhà. Khuôn mặt thật tươi với chiếc răng khểnh dễ thương. Một rung động thật mạnh đến lúc nào không hay. Thế mà một tháng sau vẫn chưa nói được lời nào với Cúc. Cô em gái, bé Linda, biết anh trai mình thích nên giới thiệu.

Từ ấy …… tình yêu nảy nở. Cô bé răng khểnh được anh công nhân xí nghiệp hộ tống về mỗi tối. Cứ mong đoạn đường dài thêm ti tí để được nắm bàn tay ấm của Cúc lâu hơn. Những đêm sáng trăng hai đứa ngồi ở khuôn viên Viện Hóa Đạo, với lời hẹn ước, với giấc mơ một tương lai hạnh phúc bên nhau.

Nhưng cuộc sống vật chất lúc ấy khó khăn quá, bôn ba với công việc hàng ngày để kiếm đủ miếng ăn là may rồi, tương lai chỉ là ước mơ. Có lần mời một anh bạn đến nhà cô bạn gái của mình ăn mì gói và uống vài ly rượu đế cho ấm bụng và….quên đời. Anh bạn cố vui bửa ấy. Nhưng gặp lại anh vài ngày sau, anh than rằng gia đình của Cúc có cuộc sống quá khó khăn, chỉ có ý chí muốn sống mới kéo đựợc gia đình qua cơn bỉ cực này mà thôi.

Cúc, dù vậy, vẫn lạc quan trong cuộc sống. Đó là sức mạnh của Cúc.

Còn nhớ, có một lần :”đèo” Cúc trên một chiếc xe đạp củ ra phố Sài Gòn chơi. Ngừng lại trước Công Viên :”Dinh Độc Lập” nghĩ chân. Tối ấy không trăng sao !! Chẳng bao lâu có hai bộ đội cầm hai khẩu súng dài đến hỏi giấy tờ đôi nhân tình ấy. Người viết run bần bật, nhưng Cúc tỉnh bơ đối đáp với hai bộ đội trẻ ấy. Hai bộ đội trẻ ấy nhìn nhau rồi khuyên đôi tình nhân rời :”khu quân sự”. Hú hồn.

Một lần khác, mời Cúc vào một nhà hàng nổi bán bia hơi. Vào sắp hàng đến khi móc tiền thì khộng đủ, đành ra về. Cúc vẫn nở nụ cười, hẹn lần tới.

Năm 1978, khi cuộc chiến của Việt Nam và Trung Quốc, Cam Bốt bùng nổ lớn, người viết được xí nghiệp cử :”đi nghĩa vụ !!!”. Gặp Cúc, nói tin này. Cúc không muốn mình đi với vỏn vẹn lời khuyên :”ANH PHẢI SỐNG”. Tuy nhiên, đúng hẹn, người viết vẫn đến trình diện lúc 8 giờ sáng. Sau phần nghi lể với nhiều huấn từ, :”đồng chí vụ trưởng” đột nhiên tuyên bố là tất cả những người trình diện sáng nay được hoản nghĩa vụ……. Mừng muốn khóc, định chạy bộ về báo tin cho gia đình và Cúc biết, thì thấy trong đám đông, một PK cùng lớp thật thân. Anh bảo lên xe Honda chở về.Ngạc nhiên, thì anh giải thích : Cúc khóc và bàn với anh bằng mọi giá phải giúp chở người viết đi về một nơi an toàn, nếu……Cúc ơi, em muốn cho anh còn mãi mãi với em phải không Cúc. Vì tình yêu em đã hy sinh. Thật may với :”happy ending trong ngày hôm ấy “.


Rồi thời gian qua, gần với Cúc nhiều hơn nữa… cho đến ngày rời Việt Nam và đến Úc một mình. Vẫn liên lạc đều với Cúc, vẫn nhớ mong, mong nhớ, hẹn ngày đoàn tụ.

Đầu năm 1983, Cúc gởi cho người viết bức hình cuối từ Việt Nam, tay ôm một nhánh hoa hồng trong cảnh hoàng hôn, bầu trời còn chút ánh sáng vàng đen. Bức hình thật đẹp, nhưng ngờ ngợ sẽ có chuyện gì xảy ra.

Thế rồi, ngày 15/3/83, Cúc rời Việt Nam trên một chiếc thuyền con cùng với 200 thuyền nhân khác.

Trong đêm tối mịt mù ấy, chiếc thuyền con quá tải, đụng đáy, sau hai giờ kinh hoàng đã đắm chìm vào đại dương, cách bờ Vũng Tàu khoảng 6 cây số.

           THÁNG BA…..THÁNG VĨNH BIỆT.

Ngày nhận được tin từ người cha già, giọng tức tưởi qua điện thoại, Hồ Lịch thấy một luồng điện thật mạnh chạy toàn thân, rồi đứng lại, chỉ hỏi được Ba :”có phải vậy không Ba ???”.

Từ ngày ấy sống trong muộn phiền nhung nhớ.

Ba Mạ, khi được bảo lảnh đoàn tụ tại Úc năm 1984, đã ôm chầm người viết lúc vừa đặt chân xuống phi trường Sydney :”thôi con, hảy quên… cố nhìn về tương lai “.

Sau khi tạm ổn định cuộc sống mới và tình thế tại Việt Nam cởi mở hơn, từ năm 1994, người viết mỗi năm cố trở về quê hương, đi dọc theo bờ biển Vũng Tàu….cũng màu xanh đại dương ấy, cũng tiếng sóng vỗ đó, nhưng cảm thấy màu biển ở đây xanh đậm hơn, sóng vỗ mạnh hơn lẩn với tiếng rì rào ( như tiếng ai nhắc nhở, thì thầm ). Cúc ơi, biển vẫn đợi chờ, phải không em.

Chiều nay, rủ Đặng thành Danh đi dạo biển. Chia cho Danh mười ổ bánh mì cho chim ăn, trong khi HỒ LỊCH đi thắp mấy cây nhang bên một gốc PHƯỢNG. Nhìn Thành Danh bỏ mấy mẫu bánh mì trên tay cho đàn chim biển bay đến ăn, dưới bầu trời trong xanh, trong tiếng sóng đong đưa, hình ảnh thánh thiện quá.

Sydney, mười ngày qua, được tiên đoán :”heat waves” sẽ tràn qua. Nhưng cơn nắng nóng ấy không đến. Có đến thì chỉ đến trong tim người viết. Trời dịu hẳn với những cơn mưa tầm tả, như những giọt lệ xót xa của tháng ba.

Thôi em hảy ngủ yên. Ngàn năm vẫn nhớ người mang tên CÚC.

Vài hàng tiển em. Cho một người một lần thương và mãi mãi thương Kim Cúc.

Ngàn năm yên nghỉ.

HỒ LỊCH

15/3/2003