Anh ở “diệt” nam qua hả?

(thể loại: hoài niệm)

Kinh Bồng (Trần Công Bình)

Năm 2000 tôi đi dự hội nghị toàn cầu của các nước chuyển tiền Western Union tại Mỹ. Năm đó, hội nghị có chuẩn bị một khu nhà triển lãm dành cho các quốc gia trưng bày sản phẩm đặc trưng để giới thiệu dịch vụ chuyển tiền của mình. Việt nam có hai đơn vị tham gia: Ngân hàng Á Châu ACB và công ty du lịch Eden. Tôi đi cùng Tổng Giám Đốc và chịu trách nhiệm phần triển lãm trong gian hàng 9m2 dành cho ACB.

Những ai từng làm triển lãm sẽ thấu hiểu cái cực khổ, khó nhọc của người chuẩn bị. Đặc trưng của việc chuẩn bị là sức ép thời gian. Vì phải thuê mướn gian hàng trong một thời gian nhất định tùy công tác triển lãm, thường chỉ 3,4 ngày nhưng ban tổ chức chỉ cho phép đem thiết bị lắp đặt vào trong vòng nửa ngày. Riêng lần ở Mỹ vì tổ chức tại khách sạn 5 sao, chi phí mắc nên họ chỉ cho chuẩn bị trong một giờ. Chính vì thế toàn bộ vật dụng, trang thiết bị đem triển lãm tôi phải làm sẵn, không phải lắp đặt nhiều khi đến Mỹ. Đã thế, việc thiết kế phải gọn nhẹ để mang theo hành lý ký gởi theo tiêu chuẩn chuyến bay nước ngoài 32 ký lô/một người. Đặc biệt phải thiết kế hàng trưng bày, mẫu hiện vật độc đáo. Tôi chọn mô hình “hình khối lục lăng xoay”, trong đó có các kệ nhỏ chứa quà tặng western union cho khách hàng nhận tiền.

Cùng với nhà cung cấp dịch vụ quảng cáo mày mò làm cả tháng trời, sau đó đem vào Ngân hàng để trong Trung Tâm Chuyển Tiền Western Union cho chạy nhằm báo cáo Tổng Giám Đốc duyệt mô hình quảng cáo. Tới ngày đi, tôi xếp gọn mô hình trong cái vali to, phần tôi chỉ gọn nhẹ xách tay túi nhỏ với rất ít quần áo.

7g sáng ngày triển lãm, tôi kéo vali từ phòng ngủ xuống gian triển lãm của khách sạn Mariotte ở Quận Cam, Nam California. Lắp đặt mô hình xong, tôi bật mô tơ cho cái thùng lục lăng chạy. Trời đất, nó không nhúc nhít. Cả một công trình triển lãm, điểm nhấn là cái thùng xoay tròn, có đèn xanh đèn đỏ chớp tắt này, thế mà bây giờ nó không chịu nhúc nhít. Đèn thì có cháy, mà lờ mờ như thiếu điện. Quái lạ, ở Mỹ, nhất là khách sạn năm sao thì làm gì có chuyện thiếu điện. Tôi loay quay kiểm tra lại các mối nối ,lấy tua vít chấm từng chỗ tiếp điện. Mồ hôi tôi bắt đầu rịn trên trán. Ở cái chỗ lạ hoắc, lạ quơ này, có ai phụ giúp mình trong việc này đâu ?!. Mấy gian hàng khác cũng rục rịch bày hàng, ai cũng tíu tít, líu lo đủ thứ ngôn ngữ , nhưng mạnh ai nấy lo gian hàng, mạnh ai nấy treo cờ nước mình. Tôi lính quýnh với cái thùng “lục lăng quay” điểm nhấn của gian hàng, nên chưa nghỉ đến việc “thượng cờ” Việt nam. Bốn mươi lăm phút trôi qua, mồ hôi tôi đổ ra như tắm, dù rằng trong khách sạn có máy điều hòa. Bất ngờ, trong giây phút ấy, có một anh Mỹ, to cao, râu ria xồm xoàn, nai nịch lòng thòng các dụng cụ điện đang đi qua gian hàng. Tôi đứng lên, trịnh trọng nói một câu tiếng Mỹ rất lịch sự:

–       Good morning sir, can you help me ?

Anh chàng tròn xoe mắt, ngó tôi lom lom rồi bật hỏi lại:

–       Anh ở “diệt” nam qua hả?

Một cái kiểu hỏi bằng tiếng Mỹ, dù hết sức cố gắng nhưng chắc chắn cũng với cái âm giọng Việt, và một câu hỏi lại bằng  tiếng Việt nhưng lại âm giọng Mỹ. Nhưng không hề gì, bởi qua hai câu chỉ hỏi  nhau ấy, cái cực kỳ quan trọng trong giao tiếp của hai người là đã có một luồng điện giao cảm với nhau: chúng mình đều là người Việt. Tôi nghe ấm trong người và chúng tôi bắt đầu trao đổi với nhau bằng tiếng Việt.

Thì ra nguyên do sự cố là điện Việt nam theo chuẩn 220 vol, 50 Hz còn ở Mỹ là 110 vol, 60 Hz, mô tơ không chạy là phải thôi. Anh chàng thợ điện sốt sắng chạy lấy cái mô tơ khác thay cho tôi, anh cứu tôi một bàn thua trông thấy.

Thăm hỏi trong lúc làm việc thì tôi được biết anh qua Mỹ năm 7 tuổi, học ngành điện xong đi làm ở công ty chuyên bảo trì thiết bị cho các khách sạn, cha mẹ người Cần Thơ, nhưng anh chưa về Việt nam lần nào.

Ấn tượng sâu sắc của tôi đối với lần đi Mỹ kỳ đó là cái tình của người Việt với nhau. Một thanh niên Việt ở Mỹ với  cái giọng Việt không chuẩn nhưng vẫn cố nói tiếng Việt với một người Việt từ bên Việt Nam qua…!!!