Bịnh tình dục

Bác sĩ Phan Giang Sang

(trích TUYỂN TẬP PHAN GIANG SANG II – Y HỌC & ÐỜI SỐNG 2010)

Bịnh tình dục là bịnh cũ xưa như trái đất, vì từ ngàn xưa Ðông-Tây y đều có nói tới nó. Ðiều làm giới y tế quốc tế và Úc Châu lo ngại là gần đây bịnh gia tăng một cách đáng sợ.

Theo tài liệu của MJA (2005; 183 (4): 173-74), thì 50% nam đồng tính có quan hệ tình dục không an toàn, cho nên bịnh HIV, giang mai, lậu mủ, lậu chlamydia hay hạ cam mềm gia tăng kinh khủng.

Tại Victoria là nhiều hơn hết, từ 140 (năm 1999) lên tới 286 (năm 2005) và chỉ 6 tháng đầu năm 2006 là 198!

Theo Bs Jeremy Mc Annlty thì tại NSW, con số bịnh lây nhiễm cũng gia tăng đáng sợ, chlamydia 11.864, giang mai 4.563 nữ và 2.077 nam. Tuy nhiên nó không bằng số người thổ dân ở Bắc Úc (Northern Territory): 600 bịnh nhân cho 100.000 người (năm 2002), thì nay lại lên đến 1000 cho 100.000 chỉ từ tháng 4 tới tháng 6/2006 thôi.

Ðồng hương ta từ cố hương trở về Úc mang bịnh cũng nhiều hơn xưa. Ðây là một cảnh báo cho các vị ham vui, về quê nhà hưởng lạc thú, mà chểnh mảng mặc “áo mưa” phòng ngừa, vì tưởng các cô đào nhí trong trắng, ngây thơ khờ dại!

Tuy thế mà vào thập niên 1980, Bs Pháp thuộc Viện Pasteur de Paris tên Luc Montagnier phát minh siêu vi retrovirus LAV (Lymphadenopathy Associate Virus) năm 1983. Nhưng năm 1984, Bs Mỹ Robert Gallo cho mình tìm được trước đó và đặt cho nó cái tên HTLV-3 hay Human T Lymphotropic III.

Vào năm 2008, giải Nobel Y khoa được quyết định trao tặng cho khoa học gia Luc Montagnier, coi như trả lại công đạo và danh dự cho ông trong 25 năm qua. Từ đó bịnh gia tăng một cách đáng sợ, vì các khoa học chưa hiểu biết tường tận bịnh mới lạ nầy. Cũng may là vào năm 1987, Grim Reaper mở chiến dịch hướng dẫn và kêu gọi giới thanh thiếu niên hãy dùng phương thức giao hợp an toàn. Kẻ nào không dùng bao cao su, sẽ được coi như tự đào huyệt sớm hơn, sau mộât thời gian mắc bịnh phổi do trùng cryptosporidiosis và mặt đầy ung thư kaposi sarcoma ghê sợ.

Chương trình nầy được hưởng ứng một cách nồng nhiệt, nhờ đó mà không những bịnh HIV/AIDS thuyên giảm rõ rệt mà các bịnh khác như bịnh lậu mủ (gonorrhoea), bịnh nhiễm trùng chlamydia và giang mai.

Nhưng gần một thế hệ trôi qua, không những nhóm đồng tính luyến ái mà nhóm dị tính, và nhứt là giới trẻ yêu vội sống cuồng thác loạn, cũng thờ ơ quên đi sự an toàn trong tình dục để rồi ngày nay bịnh bộc phát một cách khủng khiếp.

Cho tới giờ nầy, HIV đã mang đi hết 25 triệu người. Nếu không chận đứng lại, trương lai nó còn sát hại nhiều triệu sinh linh nữa.

Theo Gs Basil Donovan, Giám Ðốc Trung tâm bịnh Tình dục tại BV Sydney, thì giới trẻ có thái độ khinh thường nguy hiểm kỳ lạ.
Phân nửa học sinh trung học có quan hệ tình dục mà không mang áo mưa an toàn. Sở dĩ như vậy là vì họ không có tính trước, và phần nhiều do rượu với thuốc trong buổi lễ chia tay cuối năm. Theo cô Purdy thì nhiều khi quá say xỉn, nên cô nàng cũng không biết đích thật là mình có quan hệ tình dục hay không nữa mới chết!

Ðể biết thêm bịnh thời đại nầy, chúng tôi xin trình bày như sau.

Bịnh liệt kháng (SIDA, HIV/AIDS)

Tháng 7/2008 cựu Tổng thống Nelson Mandela ăn mừng sinh nhựt 90 tuổi tại Luân Ðôn, để lấy tiền gây quỹ cho bịnh liệt kháng nơi quê nhà, vì ông đã đau khổ đưa đám tang đứa con trai chết vì mắc HIV (2/2005). Một Bộ trưởng Anh, dưới thời Thủ tướng Tony Blair, đã mắc phải HIV vì đồng tính luyến ái.

Hội nghị về bịnh HIV/AIDS tại Bangkok (2004) qui tụ 22 ngàn chuyên gia khắp thế giới tới bàn cãi và tìm phương cách, cứu chữa bịnh xã hộâi thời đại của thế kỷ 21 nầy.

Người ta lo ngại vì năm 1993 chỉ có 13 triệu người mắc bịnh, năm 2004 lên tới 60 triệu. Họ ước lượng tới năm 2020 sẽ có tới 68 triệu người chết vì bịnh ngặt nghèo nầy.

TT Bush ứng 15 tỷ cứu trợ trong 5 năm tới. Bill Gates qua chương trình Gates Foundation và Quỹ cứu trợ Thế giới (Global Fund) cũng bỏ ra nhiều tỷ dollars cho chương trình nầy. Một số hãng bào chế tự giảm giá, để người Phi Châu nghèo có cơ hội điều trị căn bịnh nguy hiểm nầy.

Hà Nội cho biết Việt Nam chỉ có 81.206 người bị HIV/ AIDS, nhưng Y tế Quốc tế cho biết đã có 220 ngàn người mắc bịnh. Và cứ 100 sản phụ đi sanh thì có 1 mắc bịnh nầy! Nếu không ngăn chặn kịp thời thì trong vài năm nữa, nó sẽ gia tang một cách khủng khiếp.

Bà Gandhi của Ấn Ðộ cho biết hiện có tới 2.2 triệu người Ấn bị lây nhiễm bịnh, chương trình cứu chữa hao tổn lên tới 10% chi phí của quốc gia. Ðâu còn gì nữa mà lo cho quốc gia dân tộc.

Hiện nay Úc-Tân Tây Lan có từ 12 ngàn tới 18 ngàn người mang bịnh.

Bịnh lây truyền như thế nào?

Bịnh lây truyền do siêu vi (sv) retovirus tiêm nhiễm hệ thống miễn nhiễm cơ thể HIV human immunodeficiency virus, và nhứt là tiêu hủy CD 4 T tế bào trong máu, thực bào đưa tới tình trạng chỉ còn cỡ 200 CD T/microlitre gọi là AIDS (acquired immune deficiency syndrome hay acquired immunodeficiency syndrome). Phải có thời gian lâu năm (9-10 năm) HIV mới thành AIDS nếu không có trị thuốc kháng sv. Ðã tới AIDS rồi thì chỉ còn sống hơn 9 tháng mà thôi, tuy nhiên nó còn có nhiều yếu tố khác có thể kéo dài tới 20 năm. Thanh niên có hệ thống miễn nhiễm khỏe mạnh dễ đề kháng lại bịnh hơn người già.

Người mắc thêm bịnh lao hay di truyền khó chống lại bịnh chết người nầy. Nó tùy thuộc vào cơ thể từng cá nhân.

1. Bịnh liệt kháng lây truyền qua màng nhầy nội bì, máu, dịch của cơ thể của người mắc bịnh như máu, tinh dịch, dịch âm đạo và sữa mẹ. Lây truyền qua giao hợp bằng âm đạo, bằng mồm, bằng hậu môn với người mắc bịnh HIV.

2. Bịnh HIV có thể lây truyền khi bị kim chích hay đồ bén nhọn dơ bẩn của người mắc bịnh đâm, cắt da thịt như dao cạo, lược, bàn chải đánh răng, đồng xu cạo gió, châm cứu, xâm mắt, môi vân vân…

3. Xì ke ma túy chích choét gân, dùng chung kim chích với người bịnh.

4. Truyền máu, huyết thanh hay ghép tạng phủ của người mắc bịnh mà không biết, như trường hợp của một nữ ca sĩ Việt Nam ở Mỹ.

5. Truyền từ mẹ sang con qua lá nhau, hay qua đường sinh dục của mẹ mắc bịnh lúc sanh đẻ.

Làm sao biết có bịnh HIV?

Muốn biết có hay không có HIV cần phải làm xét nghiệm máu:
• HIV antigen test: PCR, HIV DNA,
• HIV antibody tests: Elisa 1 & 2, Western blot

1. Âm tính: không bịnh, tức là
• Không bị nhiễm HIV.
• Hoặc nhiễm rồi mà chưa rõ, phải đợi 6-12 tuần sau thử lại một lần nữa cho chắc. Nếu vẫn âm tính, chứng tỏ không mắc HIV.

2. Dương tính: mắc bịnh, phải lo chạy chữa tức khắc.
Thử máu tổng quát, tìm thêm DC4-T cell. Thử thêm HCV, HBV.
Còn phân, đàm, quang tuyến X và vân vân… nếu thấy cần.

Về triệu chứng lâm sàng thì có:

Bịnh HIV được chia ra làm nhiều thời kỳ:

1. Thời kỳ I: HIV không có triệu chứng rõ rệt, không gọi là AIDS.

2. Thời kỳ II: HIV có chút triệu chứng ở nội và ngoại bì, thường hay bị nhiễm trùng phổi, phế viêm.

3. Thời kỳ III: không hiểu sao bị tiêu chảy hoài, trị không hết, nhiễm trùng mãn tính, lao phổi.

4. Thời kỳ IV: nhiễm trùng kể cả toxoplasmosis trong não, nấm trong cổ họng, thực quản, cuống phổi, phổi, ung thư Kaposi’ sarcoma.

Còn về triệu chứng thì có:

1- Bịnh nhân thường than:

• Có triệu chứng như cảm cúm: nóng, sốt, đau mình, đau khớp xương.
• Ăn không ngon, mất ngủ, nhức đầu.
• Mệt kỳ lạ, sợ ánh sáng,
• Ðau cổ họng
• Nhiều khi tiêu chảy hay ho hoài trị không dứt có khi bị ói mửa nữa.
• Da: Cảm thấy ngứa ngáy, nổi mận, nổi hạch ở bẹn, nách và cổ, có khi ở chân có ung thư kaposi’ sarcoma.

2. Nặng và về sau bịnh nhân cảm thấy:

• Xuống kí.
• Ðau nhức dây thần kinh (nevralgia).
• Ðau khớp vai, háng vì hoại tử vô mạch (avascular necrosis), đau không cử động, không đi nổi, phải giải phẫu.
• Ðau thần kinh ngoại biên, mất cảm giác không biết nóng hay lạnh.
• Trầm uất (depression), sa sút trí tuệ (aids dementia).
• Ðau như viêm màng não (meningitis) hay não (encephalitis).

Ai có thể mắc bịnh SIDA?

Hầu hết người mắc bịnh nầy là:

• Gái mại dâm,
• Dân đồng tính luyến ái,
• Dân ghiền xì ke ma túy, chích choác không an toàn, dùng chung một mũi kim.

Chữa trị và phòng ngừa thì có:

Tới giờ nầy, có rất nhiều thuốc để trị HIV, nhưng kỳ thiệt chưa có thuốc nào gọi là hữu hiệu, trị dứt cả. Phần nhiều là các loại chống siêu vi như:

• Tenofovir, AntiRetrovirus drug, Indinavir, vân vân…
• Bs David Ho ở Mỹ đã dùng tổng hợp ba loại thuốc, lúc đầu thấy rất hiệu lực nhưng sau đó nó lờn thành không công hiệu nữa.
• Trị bịnh tiêu chảy do nấm candidiasis, mà cũng có thể Salmonella, Shigella, Campylobacter và Escherichia coli.
• Trị phổi do TB, trùng pneumocystis carinii pneumonia…
• Thần kinh do Toxoplasmosis gondii, Cryptococcal meningitis làm não viêm.
• Bịnh ung thư da Kaposi’sarcoma, máu B cell lymphoma, ung thư cuống tử cung.
• Trị mất ngủ, tâm thần suy sụp, bổ dưỡng cơ thể
• Trị đau đớn: thuốc chống đau…

Phòng ngừa bằng cách:

Muốn ngừa bịnh nầy, không gì hơn là:

• Nên thử máu trước khi lập gia đình hay muốn có con.
• Cần có lòng trung thành và trong trắng, tránh ngoại tình, tự cảnh giác sự giao hợp không an toàn.
• Không nên giao thiệp với gái mại dâm.
• Hầu hết HIV/AIDS gây ra là do giao hợp không an toàn, không dùng bao cao su với người ngoài vợ chồng. Nước miếng trong miệng cũng lây truyền được.
• Không dùng đồ chung với bất cứ ai như dao cạo, bàn chải đánh răng, kim chích thuốc, đồng xu cạo gió và các đồ gia dụng khác.
• Không nên xâm mình, mắt, môi, xỏ lỗ tai vân vân… không an toàn.
• Lỡ dại hay nghi ngờ điều gì, cứ đến Bs gia đình hỏi, thử máu và điều trị cho tới nơi tới chốn. Bs luôn luôn bảo mật cho mình.
• HIV lây truyền từ mẹ sang con bằng ba cách:
1. Lúc mang thai.
2. Lúc sanh con, và
3. Lúc cho con bú.
Chánh quyền nên có chương trình giáo dục học đường, truyền thông nên liên tục, kêu gọi an toàn trong tình dục nhứt là nhóm đồng tính luyến ái.

HIV = vaccine

Được chế và thử nghiệm rất nhiều nhưng không có thứ nào thành công cả.

Nhiễm trùng CHLAMYDIA (Hạ cam mềm)
Bịnh nhiễm trùng Chlamydia Trachomatis là bịnh gì?

Bịnh nhiễm trùng chlamydia trachomatosis là bịnh Phong tình thường gặp nhứt và nhiều nhứt của giới trẻ tại Úc. Số người mới mắc phải nó ở NSW năm 2003 là 7509 người.

Nó gây ra nhiễm trùng đường tình dục. Kỳ lạ nhứt là không có triệu chứng, nên nó rất khó để định bịnh và điều trị cho hữu hiệu.

Bịnh chlamydia lây truyền do liên hệ tình dục không an toàn qua âm đạo, mồm và hậu môn từ người nầy sang người khác.

Nhiễm trùng lúc mang thai có thể lây truyền qua hài nhi.
Bịnh chlamydia là nguyên do thường nhứt gây ra:
• viêm vùng chậu (pelvis inflammatory disease),
• vô sinh Infertility ở Úc
• có thai ngoài tử cung
• viêm mào tinh hoàn-tinh hoàn (epididymo-orchitis)

Ai bị nguy hiểm về bịnh chlamydia?

Ðàn ông, đàn bà ở mọi lứa tuổi đều có thể mắc bịnh chlamydia, nhưng nhiều nhứt ở phụ nữ từ 16 tới 34 và đàn ông từ 20 tới 39. Ðặc biệt giới trẻ là nguy hiểm hơn hết. Nó thường xẩy ra ở người có tình dục sung mãn, đặc biệt là giao hợp với ngoài vợ chồng mà không có áo mưa, mới có phối ngẫu mới, và trước khi muốn có con. Bọn nam giới tưởng bịnh nầy chỉ ở phụ nữ thôi, nên thường đỗ thừa cho họ.

Tìm hiểu về chlamydia

Hầu hết người mắc bịnh chlamydia đều không có triệu chứng nhứt là ở phụ nữ (70%). Nếu có triệu chứng thì:

a. Ở đàn ông chỉ có thể là: đau đầu cu khi đi tiểu, tiểu nhiều, ngứa ngáy khó chịu, viêm miêu niệu urethra, viêm mào tinh hoàn, viêm hậu môn

b. Ở đàn bà thì : sốt, đau khi giao hợp sâu, có huyết trắng, có khi có chút máu, viêm cuống tử cung, viêm nội mạc tử cung, viêm tay vòi, viêm hạch Bartholini.

c. Ở trẻ con: viêm mắt, viêm phổi.

Có thể nói bịnh chlamydia là bịnh quái đản, vì có khi nó không có triệu chứng chi cả, và nó có thể giúp lây truyền bịnh phong tình khác như HIV. Cho nên tốt nhứt là phải truy tầm các bịnh khác nữa.

Việc truy tầm bịnh chlamydia rất là quan trọng, cho nên những người phối ngẫu có liên hệ tình dục trước và sau cần được điều trị, để giảm số người mắc bịnh và tránh tái lây bịnh. Tốt nhứt là thử nước tiểu cho thanh thiếu niên dưới 25 tuổi.

Thử nghiệm & Ðiều trị

• Hỏi về bịnh sử tình dục giúp bạn tìm ra điều nguy hại của nhiễm trùng và lây truyền bịnh phong tình, kể cả chlamydia.
• Việc nầy rất đặc biệt quan trọng, vì chlamydia ít khi gây ra triệu chứng.
• Thử và cấy nước tiểu đầu tiên chảy ra FVU (first void urine), MSU (mid stream urine) rất tốt nhưng còn thua PCR (polymerase chain reaction). Nên làm PCR, DNA cho tất cả bịnh nhân vì nó rất nhạy. Theo Gs Basil Donovan tại Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Dịch tễ và Lâm sàng HIV thì nên thử hết phụ nữ.
• Mẫu que bôi hậu môn cũng được nếu có cơ hội thuận tiện. Ðiều trị bằng cách cho uống 1gm Azithromycin một lần một là công hiệu, và tiện lợi cho nhiễm trùng chlamydia không có biến chứng. Nếu có thể trị luôn phối ngẫu. Truy tìm những người mà mình đã qua để điều trị. Ba tháng sau phải thử lại coi còn hay đã hết.
Trong trường hợp bị dị ứng, không dùng azithromycin, thì tạm dùng Doxicyclin 100mg1 bd trong 7 ngày. Phụ nữ mang thai và cho con bú không được dùng Doxicyclin.

BỊNH LẬU MỦ GONORRHOEAE

Bịnh lậu là bịnh thông thường nhứt. Nó gây ra do nhị trùng Neisseria gonorrhoeae. Bịnh lậu thấy tầm thường, nhưng nó có thể gây viêm nội mạc tử cung, tay vòi, viêm mào tinh hoàn, viêm khớp, viêm màng não, viêm bao tim và nội mạc tim.

Lây truyền như thế nào?

Về lây truyền, bịnh lậu cũng giống như bịnh chlamydia. Nó cũng gây ra do giao hợp bất cẩn bằng âm đạo, mồm và hậu môn, và không an toàn mà ra. Trùng N gonococcal cần phải có màng nhầy để sanh sản và gây bịnh.

Trẻ con bị lây truyền qua đường tình dục của mẹ khi sanh ra. Mắt của nó cũng có thể bị nhiễm trùng do mẹ nó mắc bịnh bất cẩn lau rửa bằng khăn dơ. Nếu không điều trị sớm có thểâ đưa tới mù lòa như chơi.

Triệu chứng của nó ra sao?

Lúc mới bắt đầu, có thể nhận thấy:

1. Ở đàn ông là tiểu ra mủ trắng đục “uống cà phê đen đái cà phê sữa”, miêu đạo viêm đau khi tiểu, có thể trở thành vàng hay xanh lá cây. Từ 2-5 ngày sau, bịnh có thể chạy tới chỗ khác trong cơ thể. Nổi hạch ở háng mà người mình gọi là hột xoài.

2. Ở phụ nữ, lúc ban đầu không thấy triệu chứng gì hết. Nếu không hay biết 10-14 ngày sau nó có thể lây sang chỗ khác. Nó có thể làm viêm miêu đạo nên tiểu gắt, nóng đau, viêm cuống tử cung chảy mủ, huyết trắng có thể trở nên vàng hay xanh lá cây.

Về lâu về dài, bịnh nặng thêm, nó có thể gây ra:
1. Ở đàn ông, viêm tinh mào, viêm cao hoàn đưa tới vô sinh.
2. Ở phụ nữ, có thể gây viêm nội mạc tử cung, tay vòi, buồng trứng, viêm hố chậu và sau cùng đưa tới vô sinh.

Việc định bịnh ra sao?

Chỉ cần hỏi và nghe tả triệu chứng, khám và trông thấy mủ chảy là biết bịnh, tuy nhiên nên thử mủ hay nước tiểu để cấy và thử kháng sinh coi vi trùng hạp với thuốc nào và lờn với thuốc nào để tránh.

Ðiều trị bịnh lậu ra sao?

Cách duy nhứt là phải dùng trụ sinh, và trụ sinh nào mới được đây?
Penicillin uống hay chích không còn hạp nữa. Phải dùng các loại như Ceftriaxone, Ciprofloxacin, Azithromycin. Vì bịnh lậu và Chlamydia thường đi chung nhau, nên có thể trị cả hai một lượt.

BỊNH GIANG MAI (Syphilis)

Bịnh giang mai thường đi đôi với các bịnh tình dục khác nhứt là HIV đưa tới AIDS. Bịnh nầy gây ra do vi trùng Treponema pallidum.

Bịnh giang mai đã được Tổ sư Hippocrate diễn tả mấy ngàn năm trước. Vi trùng nầy đã được phát hiện vào năm 1905 bởi Schaudinn và Hoffman. Trong y học sử, không biết bao nhiêu nhân tài đã bị nó dầy vò phí uổng tài năng lỗi lạc và trở thành kẻ điên cuồng như: Adolf Hitler, Nietzche, Guy de Maupassant, Van Gogh,..

Thanh thiếu niên cần thận trọng, đừng bồng bột hung hăng giao hợp không an toàn dễ mắc phải bịnh nầy. Nó có thể trị dứt rất sớm bằng trụ sinh hay kháng sinh. Tuy nhiên nếu không trị cho dứt, thì trong tương lai nó có thể tác hại tới thần kinh nhứt là não bộ đưa tới sa sút trí tuệ dementia, và chót là bịnh lú lẫn Alzheimer.

Triệu chứng bịnh giang mai ra sao?

Nó có triệu chứng khá đặc biệt, cho nên người ta chia ra làm 3 thời kỳ:

1- Thời kỳ thứ nhứt: Bịnh sẽ phát hiện từ 2-6 tuần sau khi “đụng độ”. Một chỗ lở đỏ không đau nổi ra ở dương vật gọi là săng (chancre). Săng có thể phát hiện trong miệng, hậu môn tùy theo cách giao hợp. Ðầu dương vật sưng. Ngoài ra hạch gần chỗ lở sưng. Nếu không điều trị, thì 4-6 tuần sau săng sẽ biến mất, để lại cái sẹo.

2- Thời kỳ thứ hai: Từ 2-10 tuần sau khi săng biến mất, vi trùng gây nhiễm trùng huyết đi khắp cơ thể:
– Da bắt đầu nổi mận đỏ nhỏ.
– Sốt, nhức đầu, đau cổ họng, đau mình mẩy và khớp xương.
– Biếng ăn, giảm cân, rất yếu đuối.
– Hạch sưng to lên.
– Có khi nổi mụt cóc to ở âm hộ hay hậu môn.
– Trong thời kỳ nầy, bịnh có thể lậm vào gan, thận, mắt và màng não.
– Nếu không điều trị nó sẽ đưa tới thời kỳ kế.

3- Thời kỳ thứ ba:
Nếu nghi ngờ mình đã lỡ chung chạ với người mắc bịnh, hay nghi ngờ mắc bịnh thì nên đến Bs tìm bịnh trị cho dứt, đừng để cho nó trôi qua tới lúc nầy.

Thông thường phải đợi tới nhiều năm sau nó mới phát hiện vào mắt, tim mạch, xương, thần kinh. Người bịnh cảm thấy không rõ, tâm trí lu mờ, hay quên, đi đứng không vững hay té, chân không có cảm giác nên không biết đau, biết nóng dễ bị thương tích. Bất lực cũng lục đục theo sau.

Thử nghiệm ra sao?

Phải lấy máu thử:
• VDRL veneral disease research laboratory test
• RPR rapid plasma reagin test, TRUST
• FTA- ABS fluorescent treponemal antibody absorbed
• TPHA treponema pallidum haemagglutination assay
• CSF cerebral spinal fluid test trong trường hợp nghi ngờ đã vào trung khu thần kinh.

Phòng ngừa và điều trị ra sao?

Muốn phòng ngừa không gì hơn là phải gìn giữ sự trong trắng, có liên hệ ngoài vợ chồng phải cho an toàn như mặc áo mưa. Nếu cảm thấy nghi ngờ hay có triệu chứng trên phải đến Bs để khám và trị bịnh cho tận gốùc. Phụ nữ mang thai cũng nên tìm bịnh trị dứt để tránh lây truyền cho thai nhi.

Ðã trên 60 qua năm mà Penicillin vẫn còn công hiệu như thần dược. Tại Úc ở thời kỳ I & II trị bằng benzathine penicillin 1.8 hỏa tiễn rất quen thuộc trước đây vì nó đau thấu trời! Vì nó không xuyên qua màng não và lá nhau nên có thể trị cho thai phụ. Nên cho uống thêm tetracycin 500mg hay doryx 100mg cho 14 ngày. Thai phụ không được dùng hai thứ nầy vì hại tới thai nhi.

Trong trường hợp khác chích procaine penicillin mỗi ngày cho 21 ngày. Tốt nhứt phải nhờ Bs gia đình chỉ dẫn.

Ðây là phòng trị bịnh giang mai bằng Mercury ngày xưa:

Bịnh giang mai nghe ghê nhưng trị hết ở thời I & II. Thời kỳ III rất khó và rất hiếm, chỉ thấy trước thời 1950 vì xưa kia không có thuốc men để trị. Bịnh giang mai có thể đưa tới bịnh Alzheimer, nếu không điều trị có thể chết như chơi.

Tuy ngày nay các bịnh đều có thuốc điều trị. Nhưng đừng có ỷ y rồi chểnh mảng trong việc phòng chống bịnh tình dục. Lỡ mắc bịnh mà không hay, không biết, không chữa trị kịp thời, không tài chánh, không phương tiện thì tiêu hết cuộc đời.
Vì vậy tốt hơn hết là giữ sự trong trắng, an toàn cho bản than và gia đình. Nếu bất khả kháng thì nhớ phòng bị bao cao su an toàn cho mọi trường hợp. Khi du lịch, tốt hơn hết là nên cẩn thận có sẳn áo mưa phòng thân.