Toi Ta va Ta – Tran Hoang Vy

1/

Tiền kiếp tôi bông sen lạc mùa thu dìu dịu nắng
Tắm nước cam lồ heo héo mặt ao,
Người mang tôi thuở âm dương bằng phẳng
Hương của ngày bảng lảng thấp cao.

Ước ao,
Vì sao
Lập lòe đom đóm
Băng băng đại ngàn, xanh lẫn vào xanh
Bài thơ ca dao đẫm ướt
Ngày vô ngôn,
Đêm cũng vô ngôn
Chớp lạch mưa nguồn run rẩy núi
Cõi xưa bong bóng phập phồng
Tôi. Mơ ngày nước trở lại sông

Tôi bình yên, hồn nhiên, khờ dại
Đức tin sáng mãi
Dẫu quỹ Sa Tăng cũng có lúc nhân từ.
Chúa cứu thế, Phật cứu nhân hà hải
Cũng có lúc giận người, cuồng nộ trần gian

Tôi lặn vào đá, lặn vào đài sen nét khắc
Hương gửi người, thân xác hóa vô vi…

2/

Là ta ư ? cọng cỏ rêu thuở biếc
Bám đất làm trợt chân người vô ảnh, vô thanh.
Bám vách đá lên xanh
Bức tranh cẩm tú

Ta chợt có từ cái tôi hư ảo
Từ lợi danh, lòn cúi đớn hèn
Nhân danh tôi một cái bóng đen
Như miếng thịt ba rọi trên thớt người bán quen.
Ta là tôi là kẻ sĩ
Mặt trắng trên sàn diễn
Cuộc đời, đêm đêm…

3/

Ta lại về thuở nằm nôi thơ dại
Mẹ gom góp lá hong khô tả
Ta lại về với ta về với đất
Bạn bè gom từng nắm thả trên mồ

Ta gọi tôi ơi đừng khóc
Dành giọt nước mắt cho người còn sống ở thế gian
Ta về địa đàng
Hát lời con dế gáy
Hát lời của lũ ve
Ta lắng nghe
Ấm nồng trong mạch đất

Ta là tôi là ta là…
Nước Thánh của Chúa
Cam lồ của Phật
Là Ta bà mang phúc đẳng hà sa
Ta.

T.H.V