Sài gòn, đêm trở giấc

Ngô Nguyên Dũng

nho-sai-gon-8

Trong những ngày giới hạn đi lại và tiếp xúc vì nạn dịch, nhiều lúc tôi bỗng nhớ nhà, nhớ Sài gòn không nguôi. Như sáng nay, thứ ba 23 tháng 6, tâm tư chợt dấy lên những âm điệu sáu tám. Tôi bật máy, ngồi xuống. Đầu ngón tay nương theo ý tình, gõ lên bàn phím.

Bài lục bát ngắn thôi, bởi vì nỗi nhớ cũng ngắn.

Và tôi mở xem tập ảnh trữ trong máy. Tháng 10, 2012, lần đầu tiên tôi trở lại Sài gòn, sau 1975. Về thăm em gái. Tôi đi cùng hai người bạn Đức. Chỉ mười ngày. Hai người bạn ấy, giờ đây, chỉ còn một, nhưng cũng thưa thớt thăm hỏi. Em gái tôi cũng qua đời nửa năm sau đó.

Trong chuyến du hành tìm lại thời gian đã mất ấy, tôi có ghé ngang ngôi nhà hoa niên cũ. Số 7 Đặng Tất, Tân Định. Nhà đã đổi chủ từ lâu. Ghé lại, chụp vài tấm ảnh. Dẫu khung cảnh gần như thay đổi hoàn toàn, nhưng xúc cảm trong tôi lúc ấy rất khó tả. Đúng hơn, không thể tả nổi bằng chữ.

Chỉ mình tôi biết. Và chỉ mình tôi hiểu.

Chỉ hy vọng quý Cô Thầy và các Bạn đón nhận và cảm thông đôi dòng sáu tám đưới đây:

sài gòn, nỗi nhớ đêm

bỗng đêm trở giấc

sài gòn,

thuở chiêm bao nhớ

gót mòn dấu mưa.

dặm trùng thao thức

và chưa

giật mình ngoảnh lại, tóc thưa

sợi buồn. tay mong manh giữ

đời muôn

vạn ngày đâu biết tròn vuông,

mỏng đầy.

không dưng trăng rụng từ đây,

khuya run rẩy lá úa cây

sài gòn.

(06.2020)

Ngô Nguyên Dũng