Nỗi Lười Biếng Ngọt Ngào Đêm Giao Thừa

Phạm Việt Hùng (bút hiệu Phạm Nga)

chon-mai-the-choi-tet-2


Cái bổn-phận-sự  có thể coi như cuối cùng của năm cũ của tôi là phụ bà xả bày chiếc bàn nhỏ ra bên cạnh cây mai già ở sân trước, xếp đặt đầy đủ phẩm vật chuẩn bị cúng đón giao thừa. Nhà nào cũng cửa đóng, then cài, ngõ xóm chợt im ắng lạ thường vào thời khắc năm cũ/năm mới sắp bàn giao. Cặp đèn ly được đốt lên, tạo một khoảnh sáng lung linh, thật ấm cúng trên chiếc bàn cúng…
Tôi lặng lẽ rút lên phòng, ê ẩm cái lưng tuổi già sau mấy ngày cập rập đón Tết nên nằm dài trên giường, thầm nghĩ nhất định chỉ nghỉ ngơi chờ giao thừa thôi. Cầm lên cái remote ti- vi, tôi cũng nghĩ luôn là đêm nay mình nên gác lại thói quen từ cả mấy chục năm qua khi giải trí là mở các đài phim Mỹ AXN, HBO, StarMovies… với các loại phim hành động, kinh dị, giả tưởng ồn ào, nhiễu loạn. Tôi rà đài, chọn SCTV3 chuyên phát các chương trình phục vụ thiếu nhi nhưng 6 giờ sáng mới bắt đầu, còn giờ này chỉ có lời chúc Tết và phát nhạc hòa tấu. Tình cờ đài lại phát album “On The Mirror” lừng danh của Yanni, lại đúng luôn các bài tôi rất ưa chuộng lâu nay, cứ nghe đi nghe lại mãi không chán – nhất là lúc viết lách là mở luôn thật nhỏ trên PC, như các bản A Love For Life, The Morning Light, Once Upon A Time, On The Mirror… (tạm dịch mấy cái tựa: Tình Yêu Cuộc Sống, Ánh Ban Mai, Ngày Xửa Ngày Xưa, Phản Chiếu Từ Tấm Gương Soi…).
Vài phút giây nữa là tôi coi như bước vào tuổi ta 72 và cái lão đã “thất thập cổ lai hy” gì đó từ năm ngoái, năm kia đang tự cho phép mình khỏi làm việc gì cả, nhất định nằm dài, nằm im mà nghe nhạc.
Nhưng tôi vừa nhận ra cuộc đời lại đang rộng lượng bỏ qua cho cái trò lười biếng, phi lao động ấy, còn ban tặng cho tôi nghe một chuỗi âm nhạc mà từ âm hưởng đến ý nghĩa nhạc điệu đều hết sức tuyệt diệu. Chỉ riêng những cái tựa nhạc, như Tình Yêu Cuộc Sống, Ngày Xửa Ngày Xưa, Ánh Ban Mai… đều rất phù hợp cho lúc này, cứ êm ả vun bồi cho cảm xúc trầm lắng của riêng tôi cùng mọi người, tức những ai, mà trong thời khắc thời gian/vũ trụ bàn giao này, đang nhìn lại dĩ vãng coi-như-cũng-tạm-được và đồng thời (dù sao) cũng có một ít kỳ vọng vào tương lai cuộc đời.
Chưa hết. Lúc cái lưng già đã chịu êm ả trở lại, một đỗi sau khi tôi mơ màng nghe nhạc, hưởng thụ niềm an lạc nhỏ bé của mình thì đúng 12 giờ đêm. Giao thừa rồi! Tôi – hơi tiếc rẻ – tắt tivi, chổi dậy và định bước ra hàng hiên trên gác để hít thở ngay bầu không khí ngoài trời đang tươi nhuận chánh-hiệu-năm-mới thì điện thoại trên bàn ngủ chợt kêu lóc cóc… Ngay trong lúc ngôi chùa cạnh nhà gõ trống bập bùng mừng tân niên, bạn bè tới tấp gởi message chúc Tết!

cungchuctanxuan

Phải nói là bạn bè thiệt là thân thương và siêng năng: anh chị em vừa chúc Tết, chúc Năm Mới cho tôi, gia đình tôi lần nữa ngay thời điểm giao thừa này, dù mấy ngày cận Tết chúng tôi đã rần rộ trao đổi nhau, hết chúc riêng rổi chúc chung, không biết bao nhiêu là email cùng entry chúc Tết, chúc Xuân, chúc Năm Mới trên Facebook với đủ thứ hình ảnh, tranh vẽ, nhạc minh họa đủ kiểu đủ màu kèm theo.
Ôi, cái cảm giác êm ả hạnh phúc, rằng ở cõi đời thường đãi bôi, ghẻ lạnh tình người này sao lại có những bạn bè thương mình, quý mình đến nỗi chỉ mấy giây sau 12 giờ đêm giao thừa đã gởi ngay lời chúc Tết, Năm Mới đến mình? Vì đối với những bạn ấy, ngay giao thừa họ đã ghép tên mình vào danh sách vài cái tên thân thương nhất đối với cuộc sống của họ hiện tại, để rồi ngay sau đó, họ đã quyết định giành hết mấy giây đầu tiên rất thiêng liêng của năm mới, thân ái liên lạc riêng hay gởi message chia xẽ chung một lời chúc Xuân, chúc Tết.
Tôi lãng đãng đắm mình trong nỗi lười biếng ngọt ngào, tự hứa sáng mai mùng Một (chỉ vài giờ nữa thôi) nhất định sẽ dậy thật sớm để làm việc-cần-làm-ngay là chúc Tết hồi âm những message bạn bè thân thương đã gởi cho ngay giao thừa…

PHẠM NGA
(Sáng mùng Một Tết Canh Tý)