Nhạc sĩ Văn Phụng, đàn cùng ta reo khúc “ô mê ly”

Vưu Văn Tâm

Cuối năm 1975, ban thoại kịch Thẩm Thúy Hằng (Bông Hồng) được thành lập và khai trương chương trình ca nhạc kịch rình rang, quy tụ rất nhiều tài danh âm nhạc và kịch nghệ của Sài-Gòn cũ. Chương trình gồm có hai phần, mở màn là những tiết mục ca nhạc kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ, phần sau là “cái đinh”, là cốt lõi với sự góp mặt của minh tinh Thẩm Thúy Hằng và các kịch sĩ hữu danh. Sân khấu đoàn Bông Hồng cực kỳ sang trọng với tấm màn nhung kiêu sa, rạng rỡ. Khi ánh điện nơi khán phòng vụt tắt là lúc những ngọn đèn màu trên sân khấu rực sáng cùng lúc với những điệu nhạc sôi động cho giây phút trình diễn đầu tiên. Dàn nhạc với các nhạc sĩ như Khánh Băng, Trung Hưng, Mạnh Tuấn, .. trong y phục chỉnh tề và nổi bật nhất là nhạc sĩ Văn Phụng trong chiếc áo sơ-mi cách tân lạ mắt với hai cánh tay được may rộng, phồng lên ở vai và kết tua nơi cánh tay giống như tấm áo của mấy nhân vật trong cuốn phim “Ba chàng ngự lâm pháo thủ”. Tất cả là linh hồn của những giọng ca ngày cũ như Băng Châu, Cathy Huệ, Thảo Ly, Anh Khoa, Hoàng Hạc, Bích Trâm, Nguyễn Chánh Tín .. cùng góp tiếng để đáp lại sự hiện diện của khán thính giả đã đến tham dự thật đông đảo và hết lòng ủng hộ. Họ đến đây không để mua vui mà ai nấy cũng thiết tha muốn nhìn lại những nhân vật nổi tiếng của Sài-Gòn một thuở, muốn ngắm lại những lụa là xiêm y nay chỉ còn thấy được ít nhiều dưới ánh đèn sân khấu huyền ảo, lung linh. 

Nhắc đến nhạc sĩ Văn Phụng, khán thính giả yêu nhạc thường nhớ đến những nét nhạc tươi vui, rộn rã nhất là từ khi ông bỏ Bắc, xuôi Nam và ghé bến Sài-Gòn để lập nghiệp. Là người nhạc sĩ hiền lành, có khiếu âm nhạc từ nhỏ và may mắn được thọ giáo với những thầy cô giỏi giang, ông đã có những đóng góp đáng kể với gần trăm nhạc phẩm giá trị cho nền âm nhạc miền Nam thuở thanh bình, thịnh trị. Ông cũng là một trong số hiếm hoi nhạc sĩ có biệt tài điều khiển ban nhạc và lối hòa âm tuyệt vời.

Trong rất nhiều ca khúc vui tươi của ông, khán thính giả thường nhớ đến nhạc khúc “Ô mê ly”, cũng là tác phẩm đầu đời được tác giả sáng tác năm 18 tuổi trên lời nhạc của Văn Khôi và ban hợp ca Thăng Long đã chấp thêm đôi cánh thiên thần, đưa tác phẩm này rộng rãi đến công chúng .. 

“Ô mê ly đời sống với cây đàn

Tình tính tang dạo phím rồi ca vang

Chiều êm êm nhìn phía xa mây vàng

Giục lòng ta dạo khúc ca với đàn”

Âm nhạc Văn Phụng dù mang âm hưởng đồng quê, tiền chiến hay những thể điệu tây phương như Valse kiêu sa, Tango bềnh bồng nhưng bao giờ cũng là những tác phẩm được lựa chọn từ lời ca, trau chuốt trong từng nốt nhạc. Trong đời của mỗi con người, mấy ai tránh được những buồn đau. Trái tim nhạc sĩ lại mong manh, dễ vỡ nên khó lòng thoát được cái mẫu số chung đó. Tâm sự của ông cũng được phơi bày lên phím đàn, trên khung nhạc qua các nhạc bản như “Tôi đi giữa hoàng hôn”, “Nỗi buồn “, “Chán nản”, “Em mới biết yêu đã biết sầu” .. 

Là mẫu người lạc quan nên khi buồn bã ông nói ra hết một lần rồi thôi, viết xuống thành nhạc chứ không để ảnh hưởng đến những tác phẩm khác cũng như dòng nhạc thắm tươi xuân nồng của mình. Âm nhạc là lẽ sống, là nguồn hạnh phúc trong suốt cuộc đời nghệ thuật của người nhạc sĩ khiêm tốn này .. 

“Một chiều mưa ta hát vang ‘mưa rơi’ 

Rồi cùng ta mưa đáp ‘cho tươi đời’

Một ngày nắng ta hát vang ‘nắng tươi’

Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui” 

Những ngày cuối đời không thể cầm đàn hay lả lướt trên phím ngà là những ngày u ám, buồn đau nhất đối với ông sau nửa thế kỷ sống vui và lang thang cùng âm nhạc. Mùa thu đã về cùng với tiếng hát, tiếng cười, thấp thoáng những chiếc lá vàng nhẹ bay trong gió sớm. Người yêu nhạc thường nhớ thương về những ngày xưa cũ ở một nơi rất xa, có đám gái trai ngồi bên nhau dưới hàng cây xanh và cất lên tiếng hát hòa lẫn tiếng đàn giữa một quê hương thanh bình. Hình ảnh đó dường như đã xa lắm rồi, họa chăng chỉ còn lại trên dòng nhạc ô mê ly của nhạc sĩ tài hoa Văn Phụng. 

13.10.2020