Nhạc sĩ Trường Sa và một lần xa bến

Vưu Văn Tâm

Xuất thân là một sĩ quan trong ngành hải quân nhưng trái tim ông mang cảm xúc của người nhạc sĩ lãng mạn. Với lòng say mê âm nhạc từ tuổi thiếu niên cùng một chút năng khiếu, ông đã mày mò học hỏi và bước những bước thật nhẹ nhàng, êm ái vào khu vườn âm nhạc trăm hoa muôn sắc. Để nhắc nhớ một thời binh lửa, bút danh Trường Sa được chọn là tên của một chiến hạm mà ông đã một thời gắn bó cùng đồng đội lênh đênh khắp nẻo đường chinh chiến.

Những tác phẩm đầu tay đã gắn liền với quân ngũ, với đời sống hải hồ của người lính biển như “Một lần xa bến”, “Hành trang giã từ”, “Sầu biển” .. Vài năm sau đó, qua lời khuyến khích của các nhạc sĩ thân hữu và có lẽ khởi đi từ một cuộc tình không trọn vẹn thời trai trẻ, ông đã viết lên những khúc tình ca thật đẹp nhưng cũng lắm đau thương. Vết thương lòng dù đã lành lặn từng tháng, từng năm nhưng vết sẹo đời mãi theo ông trong từng khuôn nhạc. Lời nhạc Trường Sa không cầu kỳ nhưng sâu lắng, cõi nhạc Trường Sa là một dòng sông phẳng lặng nhưng thường chịu đựng những cơn sóng ba đào. Ông viết khá nhiều nhưng cũng rất nhiều nhạc phẩm không được phổ biến rộng rãi trong công chúng. Chỉ với ba nhạc phẩm “Mùa thu trong mưa”, “Xin còn gọi tên nhau” và “Rồi mai tôi đưa em” cũng đủ làm nên tên tuổi chàng nhạc sĩ chỉ mới ngoài đôi mươi này.

Sài-Gòn không có mùa thu nhưng qua nét nhạc Trường Sa, một mùa thu lặng lẽ chợt đến và âm thầm ở lại như để sẻ chia cùng với tác giả, với nhân gian những tâm tình chưa nói hết ..

gọi mùa thu lãng quên

vào tiếng mưa rơi êm đềm

trời còn mưa ướt thêm

cho dài ngày tháng không tên

(“Mùa Thu Trong Mưa”, 1968)

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở nên với ông, dù tình yêu đã ra đi nhưng những giây phút đắm say, ngây ngất vẫn còn hiện diện đâu đó. Giấc mơ đã thoáng qua nhưng hương yêu vẫn đong đầy trong tâm tưởng ..

tình trong cơn ngủ mê

rồi phai trên hàng mi

chợt khi mình nhớ về

mộng thành mây bay đi

còn gì trên đôi tay

nên thầm hờn dỗi mình

cho tình càng thêm say

(“Xin Còn Gọi Tên Nhau”, 1969)

Kỷ niệm của ngày xưa là những ủi an trong hiện tại, vì không ai có thể dễ dàng quên được cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Những cảm xúc vẫn chập chùng đi về và thấp thoáng trong từng tác phẩm ..

rồi mai chân hoang vu lên phố gầy

tôi về nhớ trong mắt môi đã đắng cay

còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn

vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng

(Rồi Mai Tôi Đưa Em”, 1967-1969)

Rồi giông bão kéo qua khu vườn yên tĩnh, người người ngơ ngác trước những bàng hoàng đổi thay của thời cuộc. Ông cũng không thoát khỏi cái mẫu số chung nghiệt ngã đó. Không nhận được tin tức gia đình, ông cất bước ra đi và ngoảnh lại nhìn lại quê nhà qua hai hàng nước mắt. Con tàu cứ xa dần và một thoáng quê hương như đã mờ phai. Một lần xa bến ngại ngần vầng trăng xẻ đôi và ông quyết định trở về chốn cũ dù biết những tai ương sẽ ập lên sổ phận những người thua cuộc. Không hận hờn hay trách khứ, ông chấp nhận những oan khiên như chấp nhận cuộc sống này với dòng trong, dòng đục.

Mây tan, mưa tạnh và để lại cho người nhạc sĩ tài hoa những cảm nhận tuyệt vời trong cuộc đời này. Trái tim hiền hòa, mẫn cảm của ông vẫn đầy đặn những ước mơ và cảm xúc của ngày cũ để viết lên những nốt nhạc trầm buồn, để kể lể những cuộc tình dù hạnh phúc hay dở dang vẫn đi về trong chốn nhân gian vốn nhiều bon chen, vội vã.

30.10.2020