Nhạc sĩ Hoàng Nguyên, Mùa Hoa Đào Khoe Sắc

Vưu Văn Tâm

Một lần ngắn ngủi trong đời khi dừng chân nơi phố núi, nhạc sĩ Hoàng Nguyên loay hoay tìm kế mưu sinh và may mắn tìm thấy được cho mình cảm xúc đẹp đẽ của lứa tuổi đôi mươi giữa cuộc chiến nhập nhằng sáng tối. Màu hoa đào với cánh hồng phơn phớt đã len vào tâm tư và tràn lên khung nhạc. Sẵn có trong người một tâm hồn lãng mạn, ông đã trải lòng mình trước khung cảnh cao nguyên hùng vĩ có thác ngàn, thông reo với những cảm xúc rộn ràng ..

“Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa

Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương

Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên” (*)

Lời ca đẹp với cách “đảo ngữ” khéo léo làm người nghe mê say như lạc vào cõi mộng với những “hoa bướm, bướm hoa”, “sương khói, khói sương”, “quên lãng, lãng quên”. Phải yêu Đà-Lạt nhiều lắm tác giả mới viết lên được những câu ca tuyệt vời đến vậy. Trong tâm tưởng, Đà-Lạt đã là một người tình lý tưởng và được thêm sắc, thêm hương qua những nốt nhạc si mê của nhạc sĩ Hoàng Nguyên ..

“Ôi, Đà Lạt là mơ, giấc mơ tiên nữ giáng xuống trần

Tóc mây buông lơi tha thướt bên hồ

Đợi tình quân đến trong giấc mơ” (**)

Nhưng ở trên cõi đời này, đêm rồi cũng qua đi, giấc mơ nào cũng ngắn ngủi, cuộc tình nào cũng dễ phai phôi, niềm vui nào cũng tan, và để lại những kỷ niệm khó phai mờ trong tâm trí ..

“Đà-Lạt buồn mưa mãi mãi không thôi

Sương ngủ trên đồi, sương vây thành phố

Nhớ cánh hoa đào nào vương trên áo tôi” (***)

Định mệnh khắc nghiệt rẽ chia nẻo đời ra trăm hướng. Người ra đi để lại một thành phố sương mù giăng mắc, mây buồn bay bãng lãng và những cánh đào úa phai sắc thắm.

Nửa thế kỷ đi qua, Đà-Lạt yêu kiều của Hoàng Nguyên đã thay áo mới, chiếc áo xấu xí, không vừa vặn làm mất đi vẻ đẹp thơ mộng nguyên sơ. Vì cái túi tham, người ta chặt cây, đốn rừng để mưa lũ tràn xuống, phố xá cao nguyên đã thành sông. Đà-Lạt ngập lụt và nước dâng cao một màu đất đỏ. Người dân Đà-Lạt đã ra đi gần hết và bỏ lại sau lưng những mùa hoa đào trên phố núi trơ vơ. Dân tứ xứ tràn vào Đà-Lạt để lập nghiệp và mang theo thói ăn, nết ở hết sức rừng rú, mọi rợ. Hàng thông buồn bã đứng phơi mình giữa sương đêm lạnh giá, dòng suối Cam-Ly cũng cạn nước từ lâu. Người ta ví von Đà-Lạt như một nàng tiên với phần số không may bị đày đọa xuống trần gian trong một hình hài xấu xí. Giấc mơ tiên đã xa và người lữ khách một lần ghé thăm Đà-Lạt đã không bao giờ trở lại từ dạo ấy. Phố núi quạnh hiu, phố núi buồn muôn thuở và những cành đào phải thẹn thùng trước ngọn gió đông.

24.08.2020

(*) Ai lên xứ hoa đào

(**) Bài thơ hoa đào

(***) Đà-Lạt mưa bay