Ngày giỗ má

Vưu Văn Tâm (PK 1974-81)

Lau le minh en 02Hôm nay là ngày giỗ của má. Cũng tám cái đám giỗ rồi con chưa có dịp nào về thăm má hết. Bao năm đi qua rồi, con cũng chưa một lần được lau bụi cái bàn thờ, chưa bao giờ được thắp cho má một nén nhang ..

Mỗi năm đến ngày này, con lại bùi ngùi nấu cơm cúng má và nhớ má vô cùng. Chỉ vài món chay lạt đơn giản để mà nhớ má, chứ “xa xôi cách trở” như vậy thì làm sao má về lại được với con. Chết là hết. Người ra đi không mang theo được gì, dù là một chút tình cảm quý báu mà mình đã yêu thương nhiều nhất trong suốt cuộc đời. Con không bao giờ tin vào kiếp sau, và cũng không bao giờ có kiếp sau để mà mong, mà đợi. Nếu trong kiếp này mình đã không được sống trọn vẹn với ai đó thì xem như mình đã không có duyên phận với nhau rồi, đừng bao giờ hy vọng vào kiếp sau .. Làm gì có kiếp sau, làm gì có đến trăm năm để chờ, để đợi !

cc1Ở cái tuổi này, những chuyện gần lại hay quên, nhưng những chuyện xa lơ, xa lắc thì lại nhớ lâu. Con vẫn nhớ như in những ngày tháng trong gia đình những ngày đầu thập niên 70. Ngày nào cũng mong má đi chợ về, có khi là một trái bắp luộc, một gói xôi, một bịch chè hay là một tờ giới thiệu (flyer) cuốn phim mới sắp được chiếu ở rạp Văn Hoa hay Đại Đồng, một mảnh quảng cáo của mấy gánh hát cải lương cũng làm con sung sướng và hạnh phúc đến ngộp người ..

Lần sau cùng tiễn con đi Cà-Mau, hai má con chia tay nhau ở quán bánh bao Ông Cả Cần, một buổi sáng đầu tháng 9 năm 1981. Con cứ nghĩ lần đó đã là lần sau cùng, mình sẽ không bao giờ có dịp gặp nhau nữa. Hai má con bịn rịn không muốn rời nhau. Cái bánh bao nuốt hoài không trôi, ăn hoài không hết !

cc2Qua đến Phi Luật Tân, mỗi khi chiều xuống, mấy anh chị em trong nhà hay ngồi lại với nhau trên cái vạt tre, buồn buồn, cùng nhìn ra một vùng biển ngoài kia .. mênh mông, trắng xóa. Chị Thu Tâm hỏi “em có nhớ má không, có nhớ quán bánh bao Ông Cả Cần không” .. Và hai chị em cũng không đợi có câu trả lời, mỗi người mang một tâm sự và hình bóng quê nhà, hình bóng má mình trong tâm tưởng ..

Nhưng cũng còn may mắn quá, trái đất vẫn tròn và má con mình cũng còn duyên gặp lại nhau. Tóc má đã không còn xanh như ngày xưa nữa, nụ cười cũng không còn tươi tắn nữa và cái tuổi già cứ phảng phất trên gương mặt, trên vầng trán nhăn nheo. Cả cuộc đời của má là những ngày tháng u buồn, lặng lẻ. Những ngày tháng cuối đời, má may mắn được ra đi thật thanh thản, nhẹ nhàng. Má đã hết nghiệp. Má đã trả hết nợ trần. Má đã về với đất .. Kẻ ở người đi có bao giờ được vui. Người ở lại bao giờ cũng là người buồn nhất. Má ơi, ngày tháng qua đi có bao giờ trở lại và phương trời nao giờ đã khuất bóng chim xưa ..

07 tháng 6. 2017

Vưu Văn Tâm (PK 1974-81)