Một Mình Trong Quán Cà Phê
Trong Góc Phố Trung Hoa ở Sài Gòn
Tôi Uống Nỗi Tĩnh Lặng của Thời Gian

Ngô Nguyên Dũng

mot minh trong quan cafe
Ảnh minh họa, lấy trên mạng

trốn cái nắng trưa nhiệt đới
và tiếng giao thông nhốn nháo
trong một quán cà phê ở tầng ba.
trong góc phố trung hoa
ở Sài gòn. hít thở những vết tích
và uống nỗi tĩnh lặng của thời gian. vướng vất
trong những nhánh trà
trong tách sứ.
xưa cũ và hư hao
những ký ức.

nghe tiếng phong linh gióng giả.
dẫu lặng gió. và nhận thức ra
hương hoa nở trưa.
không rõ từ đâu.
hương thơm thời thơ ấu.
của thời gian đánh mất.

trên ban công đối diện
người đàn bà phơi quần áo. nghe bà
hát một khúc dân ca. không phải.
mà là giai điệu và giọng hát
của mẹ tôi. thuở trước.
lúc bà che chở lũ trẻ con
chúng tôi trước hiểm hoạ
của bóng đêm.

lắng nghe câu chuyện kể của
những viên gạch nung. chúng thuật chuyện
năm cũ. thuở những trụ đèn đường
bị bắn chết. những thân cây bị chặt đầu.
những căn nhà bị hoả táng.
những đồng lúa cháy rụi.
và những ngày cùng những đêm
chết đuối. trong
hành trình vượt đại dương.

ngắm nhìn những ảnh chụp.
treo trên tường. úa vàng
những bức ảnh ấu thơ tôi.
dường như thời gian
dừng lại.

sau một đêm giông
chúng tôi thường tới đây.
con đường của những hàng me.
cùng với cha chúng tôi
nhặt trái rụng.
đầy ắp hai túi quần.
không còn chỗ cho
những giấc mơ.

nghe tiếng gọi vọng về.
con ơi. thức dậy. đã tới giờ
đi học.
giọng lay thức khë khàng của cha tôi.
mỗi sớm mai.
ôm choàng lấy chiếc bóng và
giọng nói ông. chặt.
chặt hơn nữa.
tới mãi thiên thu.

trong tâm thức tôi tuy vậy
đứa bé gái
vẫn mải miết chạy.
hớt hãi.
trần truồng.
ngọn sóng lửa đuổi sau lưng.

uống tách trà
đen.
một mình.
như thể tôi nhai lại
vị đắng chát quá khứ. uống lấy nỗi cô quạnh
trong quán cà phê. trong góc phố trung hoa ở
Sài gòn. nỗi cô quạnh của cái chết.
và bắt được bất chợt
âm thanh

lào rào
trên mái đền
lợp ngói âm dương.
gió thốc lên.
chiếc phong linh gióng giả
lạc nhịp những vui vầy. mùa mưa
tới sớm.

vừa mới tháng tư.
ngày cuối cùng của tôi
ở Sài gòn.

làm sao tôi uống
cạn. nỗi cô quạnh
của đời sống?

(07.2019)

(dịch từ nguyên tác tiếng Đức “allein in einem Café im chinesischen Viertel Saigons trinke ich die Stille der Zeit”, cùng tác giả)