27/07/2017

Nguyễn văn Lành

La thu Uc Chau 27 07 2017 06

Anh Chinh thân mến,

Thế là ngày Mái Ấm Tình Thương sắp đến … tháng 10 hàng năm.

Còn nhớ, lần đầu đọc tin về “khu tình thương” này, rồi nhìn những hình ảnh các cụ già, các em cô nhi trong những mái nhà tranh gổ lụp xụp, dưới sự săn sóc đơn độc của thầy Thích Đình Tánh, lòng trĩu nặng. Nên viết vội vài hàng chia sẽ cùng các đồng môn Down Under và tất cả ở bốn phương trời.

La thu Uc Chau 27 07 2017 07

 “Những buổi sáng sớm, kể cả những đêm đông lạnh, dù còn ngái ngủ, khi các cô y tá gọi báo, mời đến thăm các thường trú viên của các viện dưỡng lão trở bịnh, đều lái xe vào ngay. Khi xong nhiệm vụ, bao giờ cũng một lời chào: “Nhớ chừa cho tôi một chổ nhé khi tôi về hưu”. Những căn phòng rộng đẹp, không một chút bụi, 24 giờ luôn có người chăm sóc … tôi cảm thấy tự tin … Alzheimer’s, Strokes … and the like …even the children will be far away … not worry me a bit.
Hôm nay đọc lại câu chuyện của Lê Thị Hết, Lê Văn Bỏ, Lê Thị Minh Ngân trong Mái Ấm Mây Ngàn, một cảm giác buồn …. những mảnh đời. Mong lắm thay, những mảnh đời khổ hạnh sẽ được những bàn tay tình thương giang rộng, ôm lấy vào lòng, với lời nói nhẹ qua tai: “Xin chia sẽ …”…..

Bác Chinh ơi,

La thu Uc Chau 27 07 2017 08
Bé Lê Thị Minh Ngân

Thế mà lạ, chỉ vài năm sau, qua hình mới chụp, những căn nhà gạch rộng, khang trang được dựng lên, những nụ cười không tắt của các trại sinh, từ người già côi cút bệnh tật đến những em bé … có thể nằm trong chiếc khăn quấn đặt trước cổng chùa lúc vừa chào đời, hoặc cha mẹ phải gạt giòng lệ nóng gởi con qua thềm chánh điện vì không “kham” nỗi …

Bé Lê Thị Minh Ngân, nay là  một pre “teen” duyên dáng …

Và những tên Lê Thị Hết, Lê Văn Bỏ … nay sẽ thay tờ khai sanh với tên mới: Trần Mạnh, Nguyễn Văn Tốt, Mai văn Vui … Trương Văn Bền.

Anh Chinh mến, với tình yêu thương những mảnh đời khổ hạnh, anh chị đã giúp xây dựng mái ấm tình thương này …. và khi đọc lời tâm sự của anh gần đây, cảm nhận  được thêm tâm hồn thánh thiện của anh:

La thu Uc Chau 27 07 2017 05“Có nhiều mảnh đời bất hạnh, cứ đến rồi đi như gió thoảng mây bay.

Nhưng có nhiều trái tim nhân hậu đã làm ấm lại những cuộc đời mà khi gặp lại, ta không thể nói hết nên lời ..”

Cám ơn anh, một đồng môn đã gieo những hạt giống tốt trong tình yêu thương người … với những mảnh đời khổ hạnh.

Đêm nay, trong bóng tối phủ dày, mùa đông Sydney năm nay lạnh hơn, thế mà lòng vẫn cảm thấy ấm khi nhớ đến bác Chinh và những việc thiện nguyện bác đã làm.

Xin gởi đến anh và tất cả các đồng môn lời nhạc mà chúng mình thích: lời của bài hát Để Gió Cuốn Đi:

La thu Uc Chau 27 07 2017 04“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng,

Để làm gì, em biết không …

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…

Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông ….

Ôi trái tim đang bay theo thời gian …

Hảy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người …

Còn cuộc đời … ta cứ vui”

Minh Nghĩa thân,

Đã nhận được sự đóng góp sơ khởi của các bạn ở Úc và Tân Tây Lan cho chuyến đi thăm Mái Ấm Mây Ngàn tháng 10/2017. Hy vọng sẽ tiếp tục cập nhật những tình yêu thương đến các mảnh đời khổ hạnh.

La thu Uc Chau 27 07 2017 031 – Mai Viết Kinh Luân: 1000 aud

2- CHS: Trần Văn Tường (CHS = Cựu Học Sinh = Cụ Học Sinh): 100 aud

3- Lý Hồng Giang: 200 aud

4 -Vương Văn Hải: 100 aud

5- Bác Đổ Thị Toan: 50 aud

6 – Bác Hoàng Thị Diễm: 100 aud

7 – Hồ Lịch: 200 aud

8 – NVL: 300 aud .

PS :

1 – Anh Trần Hữu Chinh , một học sinh ưu tú của PK , du học trong chương trình Colombo Plan tại Tân Tây Lan , năm 66/67.

2 –  Bài viết Mái Ấm Mây Ngàn của Khánh Ly … phần cuối.

La thu Uc Chau 27 07 2017 01Và nói về thiện nguyện, tuần qua Hùng Đức, người thanh niên khoảng 50, tâm sự: “Em bịnh, nghèo không có gì giúp cho bệnh nhân Bến Sắn, cho em gởi hai cây Bonsai, bán giúp Bến Sắn”.

Khi Hùng Đức đưa 2 cây Bonsai bằng kẽm đến, một thanh niên khác, mua ngay …. Rồi hai ngày qua, cây còn lại vẫn đứng sừng sững trên bàn …. Chiều nay, trước khi ra về, hỏi người phụ trách .. “Cây vẫn xanh !!!” .Tiếng cười và câu trả lời: “Đã có 5 người mua, nhưng họ chỉ trả tiền mà không đem cây về, tất cả muốn cây nở rộ thêm tiền cho trại sinh Bến Sắn … Dễ thương quá “.

Nhìn nhanh danh sách đóng góp cho ngày Truyền Thống PK – Bác Sĩ Bùi Vĩnh Nghiệp – Bến Sắn … đã gần 2 ngàn đồng Úc … dù còn hơn 6 tháng nữa. Những mảnh đời khổ hạnh đang được đồng hương may mắn hơn, giang rộng vòng tay, ôm gọn vào lòng, với lời nói nhỏ: “Xin chia sẽ, mong vui”.

La thu Uc Chau 27 07 2017 02
Chị Kim Ngân và chị Tiffany Quí

Và đêm nay, đang ngồi gỏ keyboard thì nhận được email.

Khi đọc qua, một cảm giác thật lạ trổi dâng … tình người.

“Chị Phạm Kim Ngân, một cựu CSYT DD, sống độc thân ở Mỹ, vừa bị tai biến, hiện dùng xe lăn để di chuyển. Các bạn đồng nghiệp gởi đến chị món quà. Chị cám ơn và xin chuyển toàn bộ 1300 usd về Bệnh Viện Bến Sắn.”.

Phải đây là những tấm lòng đẹp ….gởi từ trời cao.

Cám ơn chị Kim Ngân và Tiffany Qúi ….

👨‍🎓👨‍🎓👨‍🎓🎈🎈🎈👏👏👏👍👍👍

Khi bạn Trần Tam gởi một email trong dịp đầu năm, tâm sự: “Tụi mình tạm ổn định với cuộc sống, sức khỏe và gia đình … thôi ráng lo cho PK … nhóm PK mình còn bao lâu nữa, già rồi !!!”

Và rồi, thấy Tam trong ban thiện chí xây dựng tượng đài PK … tự nhiên vui cho bạn mình.

petrusky-statue-bronzeCó lẻ đây không chỉ là một nghĩa cử đẹp đối với Ông Petrus  Trương Vĩnh Ký, một cái tên mà Tam và các bạn đồng môn ngẩng mặt  cao nhìn đời khi chiếc phù hiệu với tên ấy hiện trên túi áo, niềm tự hào…. và hơn thế nữa, có lẽ ban thiện chí mong tất cả các đồng môn từ già đến trẻ bên nhau, cùng hướng về ngôi trường thân yêu của mình ….

Hơn tháng qua, nhìn nhóm thiện chí xây dựng tượng đài …. nổ lực của nhóm, dù gặp nhiều khó khăn, nhưng chắc là một niềm hảnh diện của tất cả các thầy cô và đồng môn khi chỉ trong vài tháng đã đi được hơn nữa đoạn đường gây quỹ và chuẩn bị ….

Donna Đoan Thuỳ, Hữu Liêm, Mây Lan, Hoàng Phương, điêu khắc gia Thế Trung, bác Thanh Truyết hầu như không ngơi nghĩ. Kể cả những thiện chí viên tại SJ . … it is so wonderful…

…  rồi hôm nay trên 30000 usd nhận được.

Ngân sách cần cho tượng đài PK đứng vững trong bầu trời  của SJ là 60,000 usd.

Is the glass half empty or half full !!!!!

Nửa quãng đường còn lại …. mong tất cả các đồng môn giúp ban thiện chí một tay nhé …

Hôm nay đọc lại danh sách đóng góp, như thầy Bùi Vĩnh Lập tiên đoán, không chỉ các cựu học sinh PK mà thế hệ đồng môn hậu duệ cũng nhiệt tình chẳng kém, rồi các thầy cô, và đặc biệt những thân hữu “sans PK” như cựu học sinh Chu Văn An, Cường Để … cũng có những đóng góp thật lớn lao …

ntliemĐọc được một email của anh Sơn, cựu học sinh Chu Văn An, tặng 1000usd để xây dựng tượng đài PK với yêu cầu nhỏ, ghi tên thêm Paul, con mình  vào, “để cháu hiểu được thêm lòng yêu thương khi lớn lên …”. Cám ơn anh chị Sơn và gia đình ….

Rồi trong chương trình In Memory of … Tưởng Nhớ …

Bảo trợ khắc tên trên tựợng đài PK những người đi qua “đời tôi” dưới mái trường PK … sau khi giúp quỹ 1000 usd.

  • Donna Đoan Thuỳ “nhớ” thầy Nguyễn Xuân Hoàng.
  • Trương Quý Hoàng Phương xin ghi tên thầy Nguyễn Thanh Liêm.
  • Trần Tam tưởng nhớ về Trần Sum (PK 67-74 …. người em trai … Mong ngày khánh thành tượng đài, giáo sư Trần Tam, bác sĩ Trần Hùng từ Canada sẽ có dịp nhìn lại tên người thân mình với những rung cảm).
  • Còn người viết nhớ về:
    • Thầy Nguyễn Xuân Hoàng (lạ thật, chỉ một môn triết ngắn ngũi khô khan năm đệ nhất, thế mà hình ảnh thầy Xuân Hoàng suốt đời vẫn không mai một trong những tư duy của người viết).
    • Dr Trần Đoàn, người cậu thân thương, sống cuộc đời thánh thiện tại Virginia gần nửa đời người, vừa qua đời. Con cậu, nữ đại tá bác sĩ Mylène Huỳnh và đại tá bác sĩ Trần Đại đã có những cống hiến thật nhiều cho đất nước Mỹ cũng như những dân của các xứ nghèo trên thế giới …. Ngày còn bé, cậu bao giờ cũng nhắc nhở: “Ráng vô trường Petrus Ky nghe con …” … Bây chừ thân xác của cậu đã thành những Xá Lợi …
    • Nguyễn Nhật Trung, một PK từ đầu đến chân. “Ông chuẩn Đốc Sự” là người đã làm gạch nối cho biết bao sinh hoạt PK của nhóm.
    • Trần Hữu Đức, chỉ biết Đức học cùng khoá, chưa bao giờ nói chuyện, nhưng năm 2005 về Hội Ngộ PK tại quê nhà …. tình cờ ngồi bên nhau .. thành thân. Năm 2015, lần cuối về Sài Gòn, sau ly cà phê sáng với Đức tại nhà trọ ở Tự Do, dìu bạn ra bải xe Honda vì Đức đi không nổi. Hai tháng sau, mất Đức.

Như điêu khắc gia Thế Trung viết  … nghề và nghiệp. Hôm nay tưởng nhớ đến bốn người ra đi kể trên … vì ngoài tình PK, còn những phút giây gần gũi cho đến email cuối cùng … mệt quá, không biết ra đi lúc nào …. Những emails làm quặn con tim ….

Hơn tuần nay, có lẽ bận hơn ở chổ làm, khi đón chiếc xe lửa thì trời đông Sydney, đã tối dày và lạnh … nhìn qua những khu phố bên đường, không biết vì lo cho việc xây tượng đài PK hay không, nhưng thỉnh thoảng hát khẻ:

“Đêm có tiếng thở dài,

Đêm có tiếng ngậm ngùi.

Khu phố yên nằm.

Đôi bàn chân mỏi ..

Trên lối về mưa bay …”

Bài hát bơ vơ buồn quá phải không Nghiêm Lệ.

Thôi, nhờ Nghiêm Lệ hát dùm một điệp khúc vui hơn …

Trong khi chờ đợi, xin được kết thúc Lá Thư Úc Châu với lời của Nghiêm Lệ, một đồng môn 83-86 tại ngôi trường thân yêu, nay là một cư dân tại Melbourne, Australia:

“Em cám ơn anh đã cho em chung chia, gánh vác một chút trong cái công việc, mà anh em mình sau này nhìn lại sẽ có một niềm tự hào rất lớn vì cái ý nghĩa cao cả của nó ..”

La thu Uc Chau 27 07 2017 11
Cô Trương Thị Thịnh

Cám ơn Nghiêm Lệ ….

 

Và cũng xin cám ơn thầy Trần Văn Nhơn, cô Trương Thị Thịnh trong ngày giới thiệu tượng đài PK tại SJ 15/7 … Đây là những hình ảnh đẹp trong tinh thần PK mà thầy cô đã dìu dắt và nhắc nhở …

Mong lắm thay, ngày tượng đài đứng sừng sững dưới bầu trời trong xanh của SJ…..

Kính mong hài hoà.

 

VL ( DP 27/7/2017 )

Donation Xay dung tuong daiXin bấm vào nút trên


Thượng tọa Thích Đình Tánh bước ra cổng chùa Cẩm Phong, nhìn thấy em bé còn đỏ hỏn bị đặt trên đất, đầu to bất thường, khuôn mặt dị tật, không lỗ tai. Thầy ôm em vào chùa tắm rửa, mời bác sĩ khám.

Vị bác sĩ lắc đầu: “Đứa trẻ này dị tật hiếm gặp, thầy nuôi được tới chừng nào hay chừng đó”. Sư thầy mất ngủ mấy đêm liền, hễ nhắm mắt là thấy hình ảnh con bé đỏ hỏn đang ngoi ngóp thở, đòi được sống. Ông quyết định cố nuôi nấng chăm sóc đứa trẻ bất hạnh.

Đã 6 năm từ buổi chiều năm 2008 đó, bé Lê Thị Minh Ngân giờ đã 6 tuổi, bước vào lớp 1, bắt đầu hành trình đi tìm những con chữ đầu tiên cho mình. Em tập đếm nhưng chỉ được từ một đến 10, viết nguệch ngoạc những con chữ vỡ lòng. Ngân ham học, ham đến trường bất chấp ánh nhìn xa lánh và sợ sệt của bạn bè, thầy cô, người lạ. Đằng sau khuôn mặt dị tật là tâm hồn trẻ con vui tươi, trong sáng và khát khao được đến trường.

La thu Uc Chau 27 07 2017 11
Ngân hào hứng tham gia các trò chơi ngày Giáng sinh do một nhóm từ thiện tổ chức tại trung tâm. Ảnh: Khánh Ly.

Ngân không biết quê hương hay đấng sinh thành, chùa Cẩm Phong và nay là Trung tâm bảo trợ trẻ em Mây Ngàn là gia đình, là tất cả những gì cô bé có trong cuộc sống này. Ở đây Ngân có các anh chị em không máu mủ ruột rà nhưng gắn bó, cùng đi học, cùng chơi và sẻ chia những bữa ăn đạm bạc mà nghĩa tình.

Một buổi trưa nắng nóng ở Tây Ninh, hình ảnh Ngân trên vai người phụ nữ đến làm công tác từ thiện đã được nhiếp ảnh gia Huỳnh Lê Tuấn chụp lại. Bức ảnh sau đó được gửi tham gia Cuộc thi Ảnh nghệ thuật VnExpress 2014 và nhận được sự đồng cảm của nhiều người xem.

Ngân là một trong vô vàn em nhỏ ở ngôi chùa này, nơi hình thành Trung tâm bảo trợ trẻ em Mây Ngàn. Cha đẻ của nơi cưu mang 140 cụ già, 68 số phận trẻ thơ này là Thượng tọa Thích Đình Tánh, 63 tuổi, quê quán Tây Ninh. Các tăng ni, phật tử quen gọi thầy với cái tên bình dân: “Hòa thượng chân đất”.

La thu Uc Chau 27 07 2017 12
Bức ảnh “Hơi ấm tâm hồn” của tác giả Huỳnh Lê Tuấn lay động nhiều trái tim độc giả VnExpress.

Nhà sư đi chân đất từ những ngày thơ bé tu tập, chân tay thoăn thoắt làm lụng. Nhiều phật tử thấy thế mua giày dép biếu thầy nhưng chỉ mang được vài hôm ông lại đi chân đất, cười bảo: “Thầy quen rồi”. Những người biết thầy đều đồng tình cái tên “Hòa thượng chân đất” cũng hợp với tính cách bình dân và phong thái đáng mến, gần gũi của vị chủ trì.

Vào chùa từ ngày 13 tuổi, sư thầy đã nuôi ước mơ giúp đỡ những người cơ nhỡ, đặc biệt là người già và trẻ nhỏ. Quá trình tu tập giúp thầy nhận ra có vô vàn người khó khăn hơn mình, công việc nhà chùa không gói gọn trong việc gõ mõ, tụng kinh mà cần ra đời, thấu hiểu nỗi đau và giúp được họ chút nào hay chút đó. “Số phận các em nghiệt ngã không đồng nghĩa một tương lai xám xịt, tâm nguyện lớn nhất của tôi là trở thành điểm tựa, chắp đôi cánh nhỏ cho các em có phần đời tươi sáng hơn”, nhà sư chia sẻ.

La thu Uc Chau 27 07 2017 13
Hòa thượng chân đất Thích Đình Tánh. Ảnh: Khánh Ly.

Hai mươi năm ròng một tay thầy lèo lái mái ấm, làm đủ nghề: Lo tang lễ, làm dưa muối, mắm thái, đồ chay, kho đồ chua để gom góp, lo toan chi phí cho “đại gia đình”. Tiền điện mỗi tháng 11 triệu đồng, lượng gạo mỗi ngày 80 đến 90 kg, tiền lương trả cho nhân viên có tháng gần 50 triệu đồng là những con số không hề nhỏ. Thầy chủ trì vận động những tấm lòng hảo tâm và xoay sở bằng nhiều hình thức kinh doanh.

Những ngày đầu nhà sư muối dưa ra chợ ngồi bán từng túi nilon nhỏ. Năm 2005, chùa ký hợp đồng muối chua cho công ty Hàn Quốc, doanh thu mỗi năm lên cả nửa tỷ đồng. Không nề khó ngại khổ, sư thầy xắn tay vào thái bắp cải, phơi cải, đi thu mua, sắp đặt nhà bếp. Chẳng lúc nào ông ngơi tay, bàn chân trần vẫn thoăn thoắt trên gió cát Tây Ninh để kiếm thêm từng khoản nhỏ trang trải chi phí cho cuộc sống của hơn trăm con người. Những đợt cao điểm, sư thầy thu mua hàng tấn dưa cải, bắp cải về thức thâu đêm để chế biến, bỏ cho các mối quen.

Một ngày của sư thầy bắt đầu từ trước 4h, thực hành công phu, ngồi thiền, sau đó là xắn tay áo lo chu tất các công việc lớn nhỏ trong chùa, thoăn thoắt xuống bếp thái rau củ, làm bếp và mệt nhoài cho đến đêm khuya.

Những số phận người già vào chùa, có người đau nặng, tên tuổi chẳng nhớ, bệnh nặng ra đi, thầy lo ma chay chu đáo mọi bề. Duy có cái tên người mất được thay thế bằng “Lê Thị Hết”, “Lê Văn Bỏ”… khiến thầy bùi ngùi, không yên. Những cái tên day dứt tâm trạng người ở lại bởi một phận người đã về với cát bụi mà thậm chí chẳng còn một cái tên mang theo.

La thu Uc Chau 27 07 2017 09Thành lập được Trung tâm Mây Ngàn, thầy vẫn chưa dám tin là sự thật, nhờ tấm lòng sẻ chia của tăng ni, phật tử. Ông tâm sự: “Nếu không có tấm lòng của mọi người, một mình thầy không bao giờ hoàn thành được tâm nguyện, tôi biết ơn vô cùng”.

Mảnh đất 4 mẫu đầm lầy ven sông xã Cẩm Giang, Gò Dầu, được một doanh nghiệp hỗ trợ, tốn kém công sức vật lực để lấp đất lên cao 2 m và được gia đình ông Nguyễn Hữu Chinh ở quận 2, TP HCM, hỗ trợ thiết kế xây dựng. Tâm nguyện của thầy cũng tròn vẹn một phần khi các cụ, các em nhỏ có một chỗ ở cao ráo, đàng hoàng hơn trước.

Đã tiếp nhận không biết bao nhiêu hoàn cảnh, nhưng lúc có taxi hay xe ôm chở người già yếu đến viện dưỡng lão bỏ lại, thầy lại lo lắng. Thầy lo kinh phí của trung tâm rất có hạn, liệu có đảm bảo cho mọi người cuộc sống đủ đầy. Trẻ con thì nằm trong những bọc giấy, thùng các tông đặt trước cửa chùa, có trường hợp bé bị thả trôi sông được thầy cứu kịp thời đưa về nuôi, thấm thoắt nay em đã vào lớp 8.

Những đứa trẻ đầu tiên đến với thầy, có 3 em đang học đại học ở Sài Gòn. Nhà sư luôn mơ ước về tương lai tốt đẹp của những đứa nhỏ, chúng lớn lên, học thành tài, đóng góp cho xã hội. Sư thầy say sưa kể về những đứa học trò tuổi đôi mươi được nhận nuôi từ ngày còn đỏ hỏn trước cổng chùa: “Mỗi thành công của tụi nhỏ là một món quà”.

Khánh Ly

La thu Uc Chau 27 07 2017 10