Khi hạ về

Phan Văn Thạnh

TrungHocPetrusKySaigon

1-

khi hạ về dưới triền thung

mênh mang đầu non ta đứng đợi

râm ran giọng ve sầu gọi nhớ

cánh hoa khô buồn thiu

em thắp nến đi giữa miền quá khứ

gót hồng cỏ rạp

lòng ta vẹt thành lối mòn rêu phong

 

2-

cách một gang thôi

hạ kề bên tôi

sách vở học trò rưng rưng

sân trường đỏ hoe

lưu bút ghi vội

lời tạ từ trong veo

ai cũng dành cho mình một thời hoa niên

để gặm nhấm

khi về dưới hoàng hôn …  

 

3-

thơm lừng màu thời gian vụng dại

còn đó ngôi trường cũ và khung trời Pétrus xa xưa

còn đó chiếc bóng

chiếc bóng gõ xuống vỉa phố chiều tan học

ngày sau sẽ ra sao ?

bạn bè tứ tán

đứa phương trời vô tận

đứa phân hủy nắm xương tàn

gió thổi luồn chân tóc

mắt lão ruồi bay bay

bâng khuâng nghe chiều đi mất dạng

Phan Văn Thạnh

(Saigon,tháng sáu trời mưa – 2014)