Gửi Về Đôi Guốc Đỏ

Dương Thanh Bình

Mai em về nhớ đừng quên áo trắng

Bàn tay nghiêng ngăn lũ nắng vừa lên

Hàng cây thưa, đường cũ lối mòn quen

Vành xe nhỏ, vòng quay mờ cơn lốc

 

Tam su nang tho 04Mai em về nhớ đừng quên guốc mộc

Nhớ sợi tóc dài trêu gió lả lơi bay

Bậc thềm xưa rêu xanh phủ bao ngày

Ôm dấu cũ xếp cho dầy kỷ niệm

 

Mai em về, nhớ thăm màu hoa tím

Dậu bìm già em đã đếm từng dây

Một thu về, theo gió đến bên ai

Mang tin mới, bỗng một ngày thiếu nữ.

 

guoc do 01Mai em về chớ nhìn nhau hờ hững

Đừng bước nhanh cho đuôi mắt không dừng

Đôi guốc đỏ bên thềm ngôi đền cổ”(*)

Đừng phai màu, cứ gõ nhịp thanh xuân.

 

Mai em về, như sau lần nguyệt thực

Bóng trăng già đánh thức mảnh hồn ta

Đêm thôi đen như lòng ấy thôi xa

Thời chia cách, tưởng như là cơn mộng.

——

Chú thích (*) thơ NMH. 

Tặng những cô nàng đã có một thời mang guốc đỏ.

Sydney cuối tháng 3/ 2018

Dương Thanh Bình