Đáp xuống TACOMA

Phan Văn Thạnh

dap xuong Tacoma 01

Tạm xa Saigon mùa viêm nhiệt

-ướt đẫm lưng

Tạm xa những cơn mưa hững hờ thảng thốt

-ngập ngụa phố phường

Tạm xa Saigon mùa thi

-áo trắng học trò với nợ sách đèn và,nỗi buồn hoa phượng (*) !

Bỏ lại hàng chục nghìn cây số trên chín tầng mây xanh thẳm

Tôi lọt thỏm vùng không gian ướp lạnh

Tacoma 12 độ luồn dưới gầm da nhiệt đới rét run

21 giờ – chuyến bay cắm phập vào kinh tuyến

Mặt trời Seattle  chưa đi ngủ

Nỗi nhớ Saigon quấn vòng quả đất

Trời cố quận mênh mang

Trăng xứ người cô lẻ

Kéo hành lý rời khoang tàu

Cảm giác bật tung nắp giếng

Ếch nhảy lên thềm

Nhìn trời,ngó đất

Thấy mình bơ vơ !

(SEA 02/7/19)