Trời Lai Khê vào hạ, nắng rát cả da, hoa cả mắt.

Vừa kéo cái khăn choàng cổ màu đỏ, khăn làm dấu hiệu nhận bạn của đơn vị, Minh vừa liếc nhìn đồng hồ! Đã gần hai giờ trưa! Mặt trời ngay giữa đỉnh đầu! Đúng là giờ Ngọ!

Lúc ấy Hải cũng vừa trờ tới, nhìn Minh nói như vỗ về:

– Ráng chút nửa nhe! Tôi đã cho lệnh Thuận tìm địa điểm làm LZ (Landing Zone) rồi!

Minh uể oải trả lời lấy lệ:

– Ờ! Trời hôm nay nắng gắt quá! Mình lội rừng chỉ có cái thân nhẹ nhàng thôi, cũng thấy đừ rồi, vậy mà anh em khác lưng gồng vai gánh thì họ sẽ mệt cở nào!?

Hải ái ngại nhìn Minh cố đùa, vì đoán chừng anh đang bực:

– Lính mà em!… Tôi đâu muốn hành hạ hoặc ra oai với thuộc cấp làm gì! Nhưng nếu đã chấp nhận khoát lên màu áo treillis như chúng mình, thì phải chấp nhận mọi gian nan. Lệnh thượng cấp là trên hết! À! Nghe nói chuyến nầy có đề lô mới thay cho anh phải không? Bộ tính bỏ anh em mình hả?

Minh ngạc nhiên hỏi lại Hải:

– Ô! Sao thẩm quyền biết chuyện tụi tui! Không phải lại thay đâu, mà là cùng đi doublure cho đàn em thôi!

Thường thì, sĩ quan pháo binh mới ra trường trước khi được bổ xung ra độc lập tác chiến, thường được đi kèm với đàn anh để họ truyền nghề đề lô! Đó là thông lệ! Trường hợp Minh thì khác! Lúc anh nhận đơn vị là lúc sĩ quan đề lô thiếu như mưa trên sa mạc! Anh vừa vác ba lô thì đã lao vào trận chiến ngay, không một người hướng dẫn, không một ngày kinh nghiệm tác chiến… Đã vậy còn phải gặp cảnh cận chiến… thật là kinh hoàng!

Nhưng hôm nay điều lạ hơn là tại sao bên Trung Tâm Hành Quân (TOC) lại cho doublure tại đại đội 9 Trinh Sát??! Thường thì hoàn cảnh doublure xãy ra tại các tiểu đoàn mà thôi! Vì mỗi Tiểu Đoàn Bộ Binh tác chiến có hai toán Tiền Sát Pháo Binh, nên dễ dàng hướng dẫn hơn. Còn cấp Đại Đội thì quân số quá ít không tiện có hai toán đề lô! Ôi… Đó là kế hoạch hành quân của cấp trên, Minh không quan tâm lắm! Đoàn quân âm thần kiên nhẫn vạch dây rừng chướng ngại lẫn lách được chùng cây số thì Hải ra lệnh mọi người dừng quân. Đã thành thói quen, toán quân dạt qua hai bên cẩn thận dàn đội hình nghỉ chân.

Hải tiến nhanh về phía Minh báo tin vui:

– Thuận báo là vừa tìm được địa hình lý tưởng để làm LZ. Tạm thời mình sẽ dừng quân ở đây chuẩn bị chồng thêm 5 ngày hành quân! Hy vọng chiều nay mình có tiết canh lai rai!

Minh mừng thầm trong bụng… nghỉ được phút nào hay phút đó! Minh lột nón sắt khỏi đầu thẩy xuống đất dùng làm ghế ngồi, xong rút mảnh bản đồ và bút chì mở để chấm tọa độ điểm đứng gửi về Trung Tâm Hành Quân (TOC).

Trời mùa hạ hiu hiu luồn những cơn gió nhẹ nhàng lướt thoáng qua mặt Minh, anh nghe lòng mình trống rỗng vu vơ nhớ! Một nỗi nhớ mơ hồ! Nhớ… một người tình xa thật xa, xa đến nỗi lòng anh mềm nhũng nhớ thương!… Nhưng không một lần được hội ngộ kể từ ngày đầu anh lăn xã vào chiến trận! Đơn vị cứ mãi cấm trại trăm phần trăm! Muốn về gặp em chỉ có nước làm liều xé rào nhảy dù! Mà chắc gì em cho gặp mặt!… Đó là chưa nói mỗi khi dù về SàiGòn, phải trốn chui trốn nhủi mấy chàng quân cảnh ở trạm kiểm soát cầu Bình Triệu… Cũng như nhớ… một người tình dịu dàng chưa kịp tỏ tình, thì em đã bỏ mạng vì mìn Việt Cộng trên đường ra sở làm! Tại sao chúng vô lương như vậy! Con đường nối liền Lái Thiêu và thị trấn Thủ Dầu Một là mạch máu của dân quê dùng làm phương tiện vận chuyển mưu sinh mà, đâu phải là công sự chiến đấu hay căn cứ quân sự mà chúng lại đắp mô gài mìn tàn hại dân lành??? Lại nhớ… cô em gái hậu phương đồi Bến Cát, hình như cũng đã rất lâu… anh không còn nhớ rõ nụ cười dịu dàng kiên nhẫn của nàng ra sao nửa! Gần gũi nhất làn những nụ cười mộc mạc của mấy chàng lính bụi đỏ phong trần lưng đèo balo nặng gần bằng sức nặng của bản thân! Gần gũi nhất là những ân cần chăm sóc huynh đệ chi binh, thậm chí biết là chổ chết mà vẫn kiên trì theo chân nhau để bão bọc lẫn nhau! Minh móc gói capstan nhàu nát từ trong túi áo, vò nhẹ bao thuốc…hình như chỉ còn một điếu, anh chần chừ tiếc nuối không dám bật lửa đốt… chắc gì hậu cứ đã nhớ! Rủi họ quên thì không lẽ phải muối mặt đi chỉa thuốc anh em??? Anh tiếc nuối bỏ bao thuốc lá trở vào túi áo!

– Làm điếu này đi!

Minh ngước mắt lên nhìn người vừa mời thuốc!

Một chàng chuẩn úy pháo binh còn mới cáo cạnh! Mặt láng búng ra sửa! Chiếc lon alpha thêu màu ngụy trang chiễm chệ kiêu hùng nằm trên cổ áo! Trông chàng dễ thương tệ!

– Dạ! Cám ơn thiếu úy!

– Đừng đặc cách cho tôi quá vội! Chưa một giờ tham chiến đâu! À! Anh cho tôi biết Thầy pháo “Minh mọi” ở đâu, tôi phải trình diện ổng!

Minh dỡ khóc dỡ cười! Chỉ có trong bầy đề lô thất tinh mới biết chuyện vì anh có dính líu với cô con gái người S’Tiêng ở Bù Đức, Phước Long thôi! Sao Tùng, tên anh chàng đề lô chưa được khai hỏa, lại biết hỗn danh nầy! Một thoáng ranh mãnh, Minh vừa đón gói thuốc capstan trên tay Tùng, vừa trả lời:

– Thiếu úy ra trước nửa đi, hình như ổng đang ngồi nghỉ đâu đó… đó mà!

Tùng lên tìếng cảm ơn định quay đi, thì bị Minh gọi giật lại:

– Thiếu úy ơi… trả lại gói thuốc cho ông nè!

Tùng không thèm quay lại, vừa nói vừa tiến ra trước theo hướng tay Minh chỉ:

– Anh cất luôn đi! Nếu không hút thì để làm kỹ niệm! Biếu anh đó!

Minh cười… thỏa mãn vì trò lường gạt của mình! Chừng năm phút sau, Tùng trở lại cùng anh lính khinh binh. Người lính chỉ vào Minh và nói:

– Ổng đó! Thầy pháo Ó đen đó!

Tùng mở tròn cặp mắt thư sinh, mồm há hốc, mặt đỏ hồng lên, lắp bắp như thú tội:

– À! Huynh trưởng, đàn em Nguyễn Thanh Tùng trình diện huynh trưởng chờ lệnh!

– Tùng đó hả! Ngồi xuống đi! Khóa mấy đây hả!

– Dạ em thuộc khóa 2/71! Còn huynh trưởng, khóa 6/70 hả?

– Sao anh biết?

– Anh em ở hậu cứ nói cho em biết! Em về Tiểu đoàn được một tuần rồi! Hôm nay mới được ra đây đi kèm với huynh trưởng đó!

– Nhờ vậy anh mới biết tôi là “Minh Mọi” đó hả?

Tùng lúng cuống ngượng ngập hơn, ấp úng gãi đầu, mái tóc hắn mềm mại bồng bềnh lãng tử, vừa nhìn đã muốn vuốt rồi!

– Xin lỗi huynh trưởng, vì thấy tên đó dễ thương quá nên đàn em làm hỗn trước mặt huynh trưởng! Đây là lần đầu tiên em ra làm dâu… mong anh chỉ dẫn!

Minh cười rộng lượng:

– Anh em cùng một nhà mà! Tùng không cần khách sáo, tôi biết gì, thì tôi sẽ chỉ lại cho.

Giữa rừng thiêng âm u, dù nắng cháy đốt đen từng mãng thịt da; bóng hồng thì hoàn toàn biệt tăm… nhưng tình anh em đề lô vẫn nổ dòn tan ấm cúng như bắp rang. Hình như đã trở thành một thông lệ, đề lô đi sau luôn muốn biết từng bước chân của đàn anh đi trước, dù Minh chưa bao giờ kể cho Tùng nghe chuyện đời pháo thủ của anh, nhưng hình như sinh hoạt hằng ngày của mình đã được Tùng nhắc tới như những huyền thoại xa xăm. Khói thuốc capstan thơm lừng bốc lên trong khu rừng Long Nguyên mang mùi thơm ngọt như môi người tình nhỏ bé xa xôi!

– Em nghe nói chính huynh trưởng là người đã chọc cho Ông Già Đầu Bạc Trung tá Cao Tấn Thiệt) tức đến đỏ mặt tía tai, đến nỗi ổng tuyên bố: ngày nào thấy huynh trưởng ở hậu cứ, là ổng sẽ đưa huynh trưởng ra tòa án quân sự vì tội rời đơn vị trong lúc hành quân?

– Ờ! Đó cũng là lỗi của tôi thôi! Ai đời trước cửa văn phòng của Tiểu Đoàn Trưởng mà lại căng võng mắc poncho làm như Thương Phế Binh cắm dùi đòi đất! Đến khi được mời trình diện đơn vị trưởng thì lại ngồi trên võng đánh răng rửa mặt y như đang sống trong rừng! Ổng không nổi nóng ký củ là may lắm rồi!

Tùng hụ hợ cười mà không quên thắc mắc:

– Thế chuyện gì mà huynh trưởng lại trở chứng với ông già chi vậy?

– Ổng đem con bỏ chợ! Thẩy mình ra đề lô, bốn tháng trời không gửi một cắc tiền lương, đó là chưa nói tiếp tế cho cục pin máy PRC! Tức hông chứ? Đặc Lệnh Truyền tin thì gửi không xót kỳ nào… Lệnh hành quân thì không thiếu dấu chấm… Bụt cũng phải nhẩy xuống làm biểu tình mà thôi! May mà anh em bo bo thương tình nuôi ăn nuôi nhậu….

Tùng cười hề hề thông cảm:

– Còn em nghe nói chuyện huynh trưởng sắp làm rễ người S’Tiêng ở Bù Đăng thì sao? Không lẽ Ông Già Đầu Bạc ép duyên anh?

Ah! Tên lính sữa chỉ vừa về đơn vị chưa đầy mươi hôm mà sao hắn lại biết nhiều “chuyện thâm cung bí sữ” quá vậy nè! Tuy nhiên, thắc mắc của Tùng cũng đã làm cho Minh ngượng cả người, anh nhìn Tùng hóm hỉnh bảo:

– Ôi, chuyện đề lô bạt mạng! Chỉ là tai nạn kỹ thuật tác xạ của nhà pháo đó mà!

Tùng không tha:

– Đàn em muốn biết “tai nạn” ra sao, để sau này biết mà ngừa đó thôi!

Đến đây thì đơn vị lại nhận được lệnh tiếp tục zulu (di chuyển) của Hải! Mọi người thu xếp ba lô, kiểm soát lại vũ khí cá nhân và thu dọn sạch sẽ tàn dư của đợt không vận vừa rồi!

Minh móc từ ngực áo chiếc bản đồ hành quân trong tay, Tùng cũng làm theo! Thấy đàn em lăm le chiếc bút chì mở màu vàng, Minh nhắc khéo:

– Đi hành quân đừng xài màu vàng! Vì ban đêm nếu cần chấm bản đồ với đèn pin kính màu thì khó nhận diện điểm chấm lắm! Tôi chỉ xài màu đỏ và đen thôi! Tùng có điểm đứng của mình chưa?

– Dạ chưa anh!

– Đi với bo bo (Bộ Binh) mình phải chứng tỏ khả năng chấm tọa độ của thầy pháo! Đừng chờ họ cho mình tọa độ điểm đứng! Mỗi khi bắt đầu di hành hay dừng quân, mình luôn luôn có sẵn số nhà (tức điểm đứng) của mình! Rủi khi tao ngộ chiến thì mình mới pháo yểm kịp thời và chính xác được! Nói tóm lại, gia tài và thần hộ mạng của thầy pháo là cái máy truyền tin, bản đồ, địa bàn và ống dòm.

Tùng ngoan ngoãn kiểm soát tất cả những thứ Minh vừa kể, hãnh diện trả lời:

– Đàn em có đủ hết rồi huynh trưởng!

Minh đứng dậy nhúng mình một cái như chó lắc mình, xem mọi thứ trên người đã được kết chặc và có còn gieo tiếng động nửa hay không, vừa thân ái vỗ vai Tùng đổi giọng:

– Bắt đầu từ giờ phút nầy, giao cho chú theo dõi hướng hành quân! Dùng địa bàn nhắm hướng tiến và cứ hai trăm met thì ghi chấm tọa độ bằng cách ghi vào lộ trình của mình một lần! Có gì thắc mắc thì tự nhiên hỏi! Nên nhớ sai một ly, đi một dặm! Tôi muốn coi tài địa hình của tân đề lô trinh sát cở nào!

Tùng hóm hỉnh trả lời:

– Tuân lệnh huynh trưởng! Ê mà huynh trưởng còn nhớ câu ca dao về địa hình lúc ở Dục Mỹ hay không?

Minh còn đang nặn óc cố nhớ thì Tùng đã ranh mảnh trả lời:

– Anh khoe anh giỏi địa hình… Đố anh cao độ cửa mình bao nhiêu?

Thú vị nhỉ! Minh thầm phục gã đàn em dù mới ra trường và lần đầu lâm trận, vậy mà hắn vẫn vô tư huyên thuyên tự nhiên… như người SàiGòn! Chả bù với anh, ngày đầu trên đường ra đơn vị cứ mãi ưu tư thắc thỏm đủ điều! Thậm chí nửa là vẻ ngơ ngác âu lo của anh không tài nào dấu nổi người đối diện: một chàng lính sữa mới ra trường! Mau quá! Thời gian thắm thoát như thoi đưa. Chàng lính sữa ngày nào giờ trở thành gã chai lỳ ba gai bạt mạng! Nếu có ai cắc cớ hỏi anh: “Gìờ nầy anh còn yêu người tình bao nhiêu sâu nặng?”. Có lẽ anh sẽ trả lời rằng: “Yêu em thì yêu rất nhiều… nhưng không thể nặng hơn tình yêu non sông, đồng đội được…” Có quá lý tưởng không, khi anh trả lời như vậy!?… Không cần phải được đánh giá! Tình yêu non nước và nợ núi sông, từ đêm cùng hơn một ngàn sáu trăm anh em trước Trung Nghĩa Đài buông lời thề trước mấy dòng quân hiệu: Danh Dự-Tổ Quốc và Trách Nhiệm… đã xác tín điều đó rồi! Hình như không kiềm được sự thán phục về tính vô tư và tinh tế giao tiếp của Tùng, trong lúc cúi lưng luồn lách qua mấy sợi dây leo rừng, Minh hỏi bạn:

– Tùng nè! Chú có bồ chưa?

– Đừng vội hỏi đàn em câu đó chi! À… Huynh trưởng nè, Bé Ba quán Đất Đỏ hỏi thăm ông đó! Và chuyện tình người em gái đồi Sim ra sao rồi? Đàn em nghe rất nhiều huyền thoại của anh! Cảm phục lắm … chỉ mong học được một nữa ngang tàn của “Minh Mọi” là em vui rồi!

Minh gượng cười lấp liếm:

– Thôi nhe Tùng… nói quá, coi chừng đêm nay tôi cho chú ra canh rừng cùng toán viễn thám đó nhe!

Dù chưa biết trách nhiệm và sinh hoạt của toán viễn thám đêm ra sao, nhưng Tùng cũng đoán đó có thể là một màn nguy hiểm ít ai muốn tham gia:

– Em chỉ muốn biết thêm về những gì anh em ở hậu cứ kể về thẩm quyền thôi, chứ biết gì mà vẽ với vời cùng anh! Và cũng chính vì vậy mà đàn em mới yêu đời đề lô và tình nguyện đi doublure với anh!

Minh nghe lòng một chút nhũn mềm, nao nao vì chân tình và thẳng thắn của Tùng!

– Tôi cũng đùa thôi! Thắc mắc của chú nếu có dịp tôi sẽ kể cho nghe, bây giờ đang hành quân … zulu (?) là đâu nè?

Tùng đọc thoăn thoắt:

– 462-578

– Năm tám mươi!(580)

– Cách nhau chỉ hai đơn vị thôi anh?

– Một đơn vị ở đây tương đương một trăm thước rồi! Nguyên tắc đề lô pháo binh chỉ cho phép độ sai lệch năm mươi met mà thôi!

– Vậy làm sao huynh trưởng tính được sai lệch đó?

– Thứ nhất là mình phải biết thói quen di hành của đơn vị bạn! Phải biết mức tiến trung bình bao xa một phút, hay ít nhất là chú nên đếm bước đi của mình mà suy ra!

– Anh à! Sao rắc rối quá vậy? Em tưởng đi đề lô là làm sao gọi pháo yểm trợ cho bộ binh thôi mà!

– Chú yểm trợ cho người ta mà chú không chắc điểm đứng thì làm sao gọi bắn pháo binh! Nguyên tắc của binh chủng là nhanh chóng kịp thời và chính xác… còn nhớ không khi học về tác xạ trong trường!

Minh nữa đùa nữa thật giải thích:

– Đi đề lô là đi làm dâu trăm họ! Gặp bà mẹ chồng tốt có nghĩa là mình gặp được bến trong! Còn nếu vô phước mà gặp phải mẹ chồng chằn ăn trăn quấn, thì cái phận thuyền quyên của mình cũng đành chịu cảnh ngậm đắng nuốt cay mà thôi! Mấy nàng dâu thiệt thì phải ôm phận dâu con suốt đời! Còn mình thì còn mong có lúc được thay đổi hoàn cảnh… Bộ binh họ rất tin tưởng khả năng chấm tọa độ của thầy pháo, nhưng nếu chú một lần sai sót, nhất là bắn lên đầu đàn con của họ thì có khi phải toi mạng đó!

Tùng le lưởi thụt cổ nhún vai như một đứa trẻ con!

Buổi chiều, khi mặt trời vừa bớt ánh nắng gay gắt, Hải ra lệnh cho đơn vị tạm dừng quân. Thuận lúc nầy mới thấy xuất hiện lăng xăng phân công thuộc hạ vây vòng đóng quân!

Vừa gặp Minh, Thuận ồn ào hỏi lớn:

– Ê thầy pháo, nghe nói anh có đàn em ra theo đây hả? Đâu em nào vậy! Em mới hay là em thượng sĩ đây?

Không chờ giới thiệu, Tùng bước nhanh tới chìa tay cho Thuận vui vẻ lên tiếng:

– Dạ…. Em thượng sĩ già khú đế nè!

Thuận vừa lắc mạnh tay Tùng vừa quan sát và nói:

– Con gà nầy coi bộ sung sức lắm đó thầy pháo! Có làm lai rai được không! Phò trinh sát 9 mà không biết uống rượu đế, ăn tiết canh vịt… còm, thì không phải là dân trinh sát đâu nghe!

Minh giới thiệu Thuận với Tùng:

– Trung úy Thuận, đại đội phó… theo ông nầy nhậu thịt rừng mệt nghỉ! Còn đây, chuẩn úy Tùng doublure của tôi! Hi vọng đêm nay ông đừng cho con cái đi quậy vịt đẹt (bọn Việt cọng) để em mới giật mình!

Thuận cười hề hề:

– Đừng lo, ó đen chỉ viễn thám, phá rối rồi dzọt mà thôi!

Câu chuyện đến đây thì chuẩn úy Thể, trung đội trưởng trung đội viễn thám xuất hiện. Tùng và Thể gặp nhau tay bắt mặt mừng vì là bạn cùng khóa ở Thủ Đức! Mãn khóa từ Đồi Tăng Nhơn Phú, đứa đi bộ binh đứa về pháo binh, cuối cùng cũng hội ngộ ở ven rừng mật khu Long Nguyên. Trái đất không rộng, mà đất nước miền Nam càng hẹp hơn! Thế mà lòng tham của bọn cộng sản Bắc Việt vẫn luôn mở rộng vô cùng.

Gặp nhau tay bắt mặt mừng, Tùng kể lể:

– Khóa mình qua pháo binh có ba đứa cùng về tiểu đoàn 53 Pháo Binh! Tau đi đây! Võ Quang Tụi đang được kèm bên Tiểu Đoàn 2, Nguyễn Tiến Đắc đang ở Trung Tâm Hỗn Hợp Hành Quân của Trung Đoàn 9…

Thể tiếp lời như để xác tín:

Tụi VoViNam đó hả! Lúc ở Thử Đức, tao còn thiếu nó kết bia….

– Ôi! Mầy gặp nó thì coi chừng nó cho mầy tẩm bia, chứ đừng nói là uống! Tao chưa bao giờ thấy nó say lần nào cả. Hôm mới về Tiểu đoàn pháo binh, anh em làm lễ ra mắt, một mình nó thầu ba kết 33! Sau đó nó kè hai đứa tao về phòng, xong rồi trở lại câu lạc bộ hạ hết mọi người trong hậu cứ! Sáng hôm sau, ai gặp nó cũng chấp tay xá dài.

Minh-Tùng-Tụi-Đắc về sau đã làm thành câu chuyện Đề lô tứ trụ của Tiểu Đoàn 53 Pháo Binh! Đau đớn nhất là chưa đầy một năm thì chiếc thẻ bài của đề lô Võ Quang Tụi đã vất ở chiến trường Bắc Phú Giáo. Sân cây gõ bên vệ đường đi về Đồng Xoài là điểm chia tay cuối cùng của Minh và Tụi. Người lính truyền tin của Tụi chạy thoát sau trận biển người thô bỉ đã kể lại cuộc chiến đấu dũng cảm và hành động kiên cường của một sĩ quan đề lô trẻ QL/VNCH!

Không giấy mực thành văn nào ghi lại gương hùng của Võ Quang Tụi, nhưng lời kể của người lính thân cận của Tụi chắc chắn không phải là bịa đặt! Tụi, tay không đã hỗn chiến với cả chục mạng bộ đội công trường 7 Bắc Việt được trang bị đầy đủ súng đạn Nga sô và lưỡi lê trung cộng đã đẫm máu Tụi, nhưng chiến trường đó, dù cả thân người Tụi đẫm máu tươi, với những đòn trụ, tấn, thủ VoViNam đã mấy lần làm bọn thú dữ xâm lăng chùng chân trước khi thân thể Tụi hứng cả chục mũi lưởi lê của kẻ thù!

Nguyễn Thanh Tùng, vào ngày được vinh thăng thường niên Thiếu Úy của quân lực VNCH cũng là ngày nhận được Sự Vụ Lệnh trở về nhiệm sở cũ là Nha Thanh Niên Thể Thao Sài Gòn! Dọc đường gió bụi đất đỏ quốc lộ 13, không biết bao nhiêu bình đông rượu đế mà tao cùng mầy đã cạn. Để rồi khi cầm được giấy trả về nhiệm sở cũ là Sở Giáo Dục Thủ Đô… Nước mắt mầy đã lưng tròng, ngâm cái lon Thiếu úy vàng chóe vào ly bia đang sủi bọt mà sụt sùi ôm tao khóc:

– Tôi về SàiGòn sẽ nhớ anh như nhớ người tình ngoài mặt trận! Ngày tôi ra chiến trận, đón tôi là anh, nay ngày tôi cởi chinh y cũng có anh! Cái bông mai nầy đã chấm dứt cuộc đời binh nghiệp hải hồ của tôi, có đem về SàiGòn thì cũng chỉ là mang theo những kỹ niệm thân thương và ray rức! Cô giáo Hương bảo tôi là lúc nào cũng sẵn sàng chờ đón “chú lính rừng” ghé ngang. Đừng quên chúng tôi nghe anh?

Tao không quên mầy đâu Tùng ạ! Cũng như cô giáo nhỏ tên Hương, người chị họ của mầy! Tại sao chiến trường Lai Khê trùng trùng hiểm nguy, sống chết như đường tơ kẽ tóc đã không mãy may làm da thịt mầy trầy trụa, thế mà sau ngày “nhảy phóng” vì khao khát tự do, vì không chấp nhận một chủ nghĩa ngoại lai, mầy vượt trại không thành! Xác mầy vắt vẹo phơi trên hàng rào trại cải tạo! Bao giờ, những anh hùng như mầy, đã không chết ngoài mặt trận mà phải bị phơi thây bên hàng rào kẽm gai trại cải tạo Suối Máu được vinh danh như một vị anh hùng vị quốc vong thân…. Nếu còn nhớ số quân của mầy, ngày sinh tháng đẻ và loại máu nào của mầy tau xin khắc lại chiếc thẻ bài khác để chờ ngày Tổ Quốc Ghi Ơn!

Còn Nguyễn Tiến Đắc! Sáng ngày 30/04/1975 tao không ở đó để chứng kiến cảnh mầy cầm cây M16 lăm lăm trước cửa hầm Trung Tâm Sĩ Quan Liên Lạc Pháo Binh của chiến đoàn 9 dõng dạc tuyên bố tử thủ, ai ra khỏi hầm đó là người bỏ chạy, tôi có quyền bắn bỏ như lời Tướng Tư Lệnh Lê Nguyên Vỹ đã tuyên thệ! Không ai dám ra khỏi hầm! Nhưng một trái hỏa tiễn 122 ly của cộng sản đã rơi cạnh đó! Ngày cuối, thân xác mầy đã làm phân cho rừng cao su Lai Khê! Thẻ bài của mầy cũng tung theo tiếng đạn pháo kích bay mất vào hư vô như hòa tan cùng hồn thiêng sông núi!

Tùng ơi! Tụi ơi! Đắc ơi! Tên tuổi các người dù chưa chính thức vào bảng Tổ Quốc Ghi Ơn, nhưng lịch sữ sớm muộn gì cũng trả lại sự thật cho chính nghĩa! Tao chờ ngày đó, sẽ xin ghi lại chiếc thẻ bài của các người lên bia đài tưởng niệm


Mời đọc thêm: