21/02/15

Tản mạn đầu năm dê

Nguyễn văn Lành

Funny-Goat-11 ” Em đến thăm anh đêm ba mươi … Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi.. Anh nói với người phu quét đường.. Nhặt chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em … ”.
Còn nhớ một người bạn thân, mới chỉ hơn năm trước, rỉ rả bài hát dễ thương ấy. Năm nay thấy bạn im lặng không hát, anh cười giải thích ”Những năm trước, hừng đông vợ đi bơi, hoàng hôn đi bộ, ngồi một mình bên ly bia lashes lạnh …. mơ. Năm nay con cái thành đạt đi xa, vợ ở nhà thường xuyên hơn … thôi sống với hiện tại”
Một bạn khác hay rủ cà phê cà pháo, chia chút tâm tình to nhỏ, nay lại biến mất. Hỏi ra thì vì bịnh ngáy của anh, vợ ngủ riêng. Nay với máy CPAP, không tiếng động qua đêm, vợ anh trở về căn phòng xưa. Nằm cạnh vợ hiền, anh vui như pháo nổ, như những ngày ” ta lớn … ta chơi… bang bang ”.
… Một năm có nhiều đổi thay, thấy mình già hẳn đi … bạn thì sao !
Ngày hôm qua, mồng một tết, lần đầu tiên ngồi lặng yên trong một công viên nhỏ hầu như suốt cả buổi chiều, với chú chó con, iPad nhỏ, nhìn những làn mây đen, như báo cơn bảo cấp 5 Marcia sắp đến … rồi lần đi về quá khứ. Phẳng lặng tuổi thơ, ghập ghềnh tuổi vào đời, nay khập khểnh từng bước nhỏ, sợ té, sợ đau … sợ quên đường về.
Tĩnh lặng quá, một ngày như mọi ngày thứ năm ở Úc, nhưng với kẻ tha phương, một ngày gợi cảm nhất của một năm, dù ngồi trên ghế gỗ, trong công viên vắng tanh, chợt nhớ người bạn thân thương ở Melbourne ”xém gặp” trong dịp Giáng Sinh ở Sài Gòn nay vừa qua cơn mỗ, rồi vợ người bạn nối khố ở sân banh Lam Sơn nay tạm xa chồng làm người ở lại “buồn vương màu áo” … chỉ cầu mong bạn bè của tôi, những người còn trẻ còn khỏe, tiếp tục cuộc vui, còn những bạn hay thân nhân, không may, phải vượt qua những thử thách, xin may mắn, vạn an đến.
Gần đây, ngồi một mình, nhìn từ sau, mái tóc bạc trắng với vầng khăn tang của Phan Thiện Nhân, một học trò xuất sắc của PK và Colombo Plan, trong đám tang Bác Cúc Bordeaux, thấy đời vô thường thật. Những tin tức từ Minh Nghĩa cập nhật …. thấy hành trình còn lại sao ngắn ngủi và cô đơn thế này kèm nỗi sợ hãi, dù một bạn PK sáng sáng vẫn nhắc nhở ” We are here just for a good time, not for a long time mate ”.
Nhưng rồi nhớ đến lời hẹn ”Tao sẽ đem về mùa thu cho Sydney và vài chia bia cho tụi mình uống”, thầy Trần Tam từ phương trời xa gởi emails hẹn gặp tuần tới, thế là Từ Võ Cát, Phạm Văn Tín nhôn nhao hứa nghỉ việc với lời.. hẹn nhé. Thế thì đời không toàn là những ” nỗi buồn tênh ”
Còn nhớ trưa Giao Thừa, anh Phan Chi Hiệp, chủ phở An Sydney đưa một thanh niên đẹp trai Mỹ chính gốc đến gặp. Hỏi chú Mỹ con bằng tiếng Anh ” Sao qua Úc mùa hè nóng này ”, chú trả lời bằng tiếng Việt ” Để chúc mừng năm mới Ba Mẹ ”. Ra khỏi phòng khám, hỏi anh Hiệp, sao phải đưa Mr Cooper đi khám bịnh, khi hai căn phố ở cạnh nhau, anh trả lời vội ” Sợ nó lây cúm qua thằng cháu ngoại !!”, có lẽ, thế hệ trẻ mới sẽ là niềm vui và là men cuộc sống chăng trong những bước khập khểnh của đời người chúng mình.
…. Xin cám ơn đời cho tôi một ngày nữa trong niềm thương yêu.
Cám ơn hình ảnh của các bạn ở quán cà phê viện tim hàng tuần, cám ơn hình ảnh của các hội ngộ PK, gần đây ở Cali.
Cám ơn những hoạt động thiện nguyện của các bạn
Tất cả ngần ấy làm chiếc áo PK tôi mặc hằng đêm, ấm thêm trong mùa đông và mát lạnh trong những đêm hè oi bức.
Và cũng không quên cám ơn thầy Nguyễn Thanh Tâm, người phù thủy võ trứng, vừa sáng tác đàn dê Tết. Xin gởi về Tâm 100 aud, qua Minh Nghĩa, để được đem vài con dê trứng tuyệt tác về chưng tại Sydney, sau khi tìm thấy dê trứng xuất hiện ở nhiều Net tại Sài Gòn.
Vài hàng tản mạn đầu năm dê ( goat, sheep, ram !!!!!! ) với lời chúc thật lành đến các bạn PK của tôi.
VL ( DP 21/2/15 )