Bức tượng Mèo Xiêm!

Đoàn Xuân Thu

Thủ hiến, từ Hán Việt, nghĩa là Cụ lớn, (xin nhớ bỏ dấu nặng) Daniel Andrews tiểu bang Victoria, Úc Châu rất khoái ‘hiện hình’ trên TV.

Tuy nhiên cứ 10 giờ sáng mở Truyền hình ra mà tui thấy mặt Cụ lớn là tui ớn chè đậu hè! Ớn vì lần nào cũng là thông điệp cà lăm nhưng rất quan trọng của chính phủ tiểu bang Victoria.

“Vì có hai ca nhiễm COVID-19 trong Cộng đồng nên toàn tiểu bang sẽ bị cô lập, sẽ bị giới nghiêm bắt đầu lúc 11:59 pm), ngày 12, tháng Giêng, năm 2021.

Ðứa quờ quạng là bị phạt 1,652 đô Úc đó nhe! Hỏi có tức hông chớ? Mới xả cảng đâu có bao lâu; sao mấy ông lại nhốt tụi tui vô chuồng hết ráo vậy hè?

Chẳng qua dân Úc từ hải ngoại trở về, hổng biết chư vị có mang theo con Covid-19 (biến thể của nước Anh lây lan rất nhanh qua không khí) để làm quà hội ngộ người xưa hay không? Nên ‘cẩn tắc vô áy náy’ mấy chả bèn đem nhốt hết ráo 14 ngày ở ba khách sạn Grand Hyatt, Park Royal và Holiday Inn.

Giới nghiêm lần thứ ba nầy, dù chỉ 5 ngày, nhưng buồn nào hơn đêm nay, nó lại rớt ngay vào ngày Mùng Một Tết ta. Hậu quả là đồ ăn, trước Tết, tui mua đầy một cái ‘trolley’, để dành đãi con cháu; đồ nhậu để đãi bạn hiền còn cả đống. Nhiều đến nỗi tui và em yêu dù có ráng mở cái mồm ra, khẩu độ tối đa như nòng pháo 105 ly, ăn tới Tết năm sau còn chưa có hết!

Ðồng tình với tui, một Chú Kangaroo la làng là: “Tui ngán tới cần cổ cái chính phủ vô dụng này. Tui kinh hoàng thấy họ chuyển người bị cách ly đi nơi khác mà trên đầu em lại trùm cái bao đựng rác!”.

Chính phủ Victoria phải đứng ra chịu trách nhiệm. Ðừng có thầy đổ bóng; bóng đổ thầy, đổ vòng vòng xong, rồi huề cả làng!

Tại sao chỉ cần búng tay cái chóc, trước 24 giờ để dân ngu khu đen chuẩn bị. Hậu quả là các nhà hàng tiệm bán bông chết cha hết ráo. Họ chỉ còn biết ngồi chửi đổng rồi khóc ròng vì hàng họ cho Tết Âm Lịch và Ngày Lễ Tình nhân vào cuối tuần coi như kể bỏ. Ðồ ăn để lâu hư, phải đem hiến cho Từ thiện. Hoa đã rũ tàn héo chỉ còn nước vụt vô thùng rác.

Lỗi đâu phải của họ đâu? Chính phủ Lao động Andrews phải bồi thường cho người ta chớ!

o O o

Vì 24 giờ qua, gần 40,000 xét nghiệm khắp tiểu bang Victoria không có thằng Coronavirus COVID-19 nào bị phát hiện hết ráo. Nên chánh phủ Victoria ‘giãn’ giới nghiêm, bắt đầu vào 11:59 pm tối ngày 17, tháng Hai, năm 2021 (mùng 6 Tết năm Tân Sửu).

‘Giãn’ giới nghiêm chớ chưa có bỏ hết à nha! Nghĩa là đã trói chặt tụi tui, không cho ăn Tết gì ráo; giờ thằng chả chỉ nới bớt dây trói mà thôi.

Cụ lớn Daniel Andrews đa nghi như Tào Tháo, chỉ cho mở cửa he hé mà thôi! Vì biết đâu con COVID-19 (và biến thể quái quỷ gì đó) còn núp lùm đâu đó trong cái Cộng đồng 6 triệu dân, nhỏ bằng cái lỗ mũi nầy.

Mở cửa hé hé có nghĩa là:

  1. Ði đâu cũng phải mang theo khẩu trang để trùm vô mặt, vô mũi khi phải đứng gần thiên hạ. Như vậy khi ngồi gần em, ta yêu em và yêu em mãi mình chỉ được tháo khẩu trang ra khi muốn hun em một cái cho nó đã cái nhớ, cái thương.
  2. Ăn nhậu tại nhà thì được tới 5 mống.
  3. Em yêu được quyền đi chợ, đi tập thể dục để giữ eo. Vì 5 ngày. đi vô em ăn sạp sạp, đi ra cũng ăn sạp sạp hỏi làm sao mà không bị mập ú cho được chớ? Làm tui lâu lâu nhìn em yêu, lại cứ tưởng nhà tui có nuôi một con ‘Khủng Long’ để làm thú cưng!

o O o

Sầu đời, tui nằm gác chưn lên trán mà tự hỏi rằng: “Tại sao chánh phủ không chở cha con mấy đứa từ hải ngoại về ra một đảo dành cho du khách nào đó ngoài khơi, nơi khí trời thoáng mát, ‘virus’ ít lây lan. Chánh phủ trả tiền cho tụi nó đi chơi chắc mẻm là đứa nào cũng khoái. (Cũng còn đỡ tốn tiền hơn là nhốt cả 6 triệu người dân Victoria, làm nền kinh tế cứ mỗi ngày thiệt hại tới 100 triệu đô la.)

Tại sao lại đưa mấy đứa phải cách ly nầy lại sống chung đụng, tù túng trong một khách sạn ở ngay trung tâm thành phố rồi lây nhiễm tùm lum, tà la vậy mấy cha?

Với một dàn chuyên gia bằng cấp đầy mình, Giáo sư, Tiến sĩ cố vấn hổng lẽ cái chánh phủ nầy lại ngu như con bò tót? Cuối cùng tui tự phát giác ra rằng: bất cứ biến cố nào xảy ra và phải giải quyết như thế nào thì các chánh trị gia bao giờ cũng nghĩ tới hai chuyện danh và lợi cho cá nhân nó trước.

  1. Ðể giữ ghế và tìm cách leo cao hơn.
  2. Giải quyết vấn đề đó có chấm mút tiền chút cháo ‘bào ngư’ nào hay không?

Còn quyền lợi của người dân thì mấy chả chỉ nói nghe bùi hai cái lỗ tai, để xin phiếu mà thôi.

Bảo Huân

o O o

Kiểm dịch tào lao bắc đế như thế mà Cụ lớn Andrews vui mừng vui quá vui, đánh trống cắc cắc, tùng tùng như múa lân, thổi kèn ò e í e như đám ma để tự khen mình hay quá là hay.

Nói vậy mà hổng biết mắc cỡ gì mới báo!

Mất ăn Tết ta, năm chỉ một lần, làm tui giận xanh râu, phải tìm cách báo thù chớ! Bỏ qua sao được nè! Tui giờ chỉ chờ cuộc bầu cử Quốc hội Tiểu bang lần tới, tui sẽ dùng lá phiếu của mình để cho ‘băng đảng’ của ông ta biết thế nào là lễ độ!

Giờ thì đã xả ‘xú páp’ bớt cơn thịnh nộ, kẻo lên máu ngã lăn ra chết, bỏ em yêu cho thằng khác làm nô lệ cho em, thì uổng lắm, tui xin kể một câu chuyện kinh dị cho ‘quý vị’ nghe để giựt gân chơi. (Chớ không có cái vụ: ‘Chào mọi người’ như VC trong nước xài tiếng Việt một cách hỗn láo đâu nhe).

Một chú ‘Kangaroo’ bước vào một cửa hàng bán đồ cổ nhìn xung quanh. Ðột nhiên, Chú thấy bức tượng một con mèo Xiêm bằng đồng đen tuyệt đẹp.

“Ông chủ bức tượng Mèo Xiêm nầy giá bao nhiêu?”

“Bức tượng giá 200 đô la. Câu chuyện đi kèm với nó giá 2,000 đô la”

“Tôi không quan tâm đến câu chuyện, tôi chỉ muốn mua bức tượng.”

“Ðược rồi, nhưng tôi bảo  đảm à ông bạn sẽ quay lại mua câu chuyện đó”

Chú Kangaroo mang theo bức tượng Mèo Xiêm bước ra khỏi cửa hàng, đi xuống phố. Khi đến chỗ dành cho người đi bộ qua đường, tình cờ Chú liếc nhìn về phía sau và thấy 3 hoặc 4 con mèo đang ngồi cách đó khoảng 5 mét, đang chăm chăm nhìn mình.

Chú nhún vai rồi tiếp tục đi qua vài dãy nhà khác, lại nhìn ra phía sau. Lần này có khoảng 30 con mèo đang ngồi đó chăm chăm nhìn Chú. Phát hoảng, Chú đi nhanh hơn, rồi chạy… càng lúc càng nhanh tới Bến Tàu ở cuối con đường. Chú ta phải chạy vì mỗi lần quay lại nhìn, càng ngày càng có nhiều con mèo ở phía sau đuổi theo. Khi đến Bến Tàu, Chú Kangaroo quay lại một lần nữa và thấy ít nhất 3,000 con mèo đang ngồi đó chăm chăm nhìn mình. Có rất nhiều mèo đến nỗi không có cách nào để xuống tới Bến Tàu mà không phải đi qua bọn chúng.

Trong cơn hoảng loạn như trong phim của Hitchcock, Chú quay về phía mặt nước và ném bức tượng Mèo ra càng xa càng tốt. Thật ngạc nhiên, tất cả những con mèo chạy vượt qua mặt Chú và nhảy ùm xuống nước nơi bức tượng đã chìm xuống.

Vẫn còn run rẩy, ngay lập tức, Chú chạy trở lại cửa hàng. Khi  xông vào, chủ cửa hàng nhìn Chú và nói:

“Tôi đã nói với ông bạn rằng ông sẽ quay lại để nghe tui kể chuyện!”

Chú Kangaroo thở hổn hển: “Dẹp Mẹ câu chuyện Mèo kèm theo của ông đi! Tui hỏi ông có bán tượng của Cụ lớn ‘Daniel Andrews’, Thủ hiến tiểu bang Victoria hay không?”

Đoàn Xuân Thu