Truyên kỳ ảo 

Thần Biển Hiển Linh

Phạm Nga

than bien hien linh 01

1.

Bữa cơm chiều đơn giản nhưng ngon miệng. Ông Bảy Ân ăn chỉ một chén cơm nhưng lại ăn nhiều cái món nhấm rượu là cá nhám hấp cuốn bánh tráng. Nhiều người dân đi biển tin rằng cá nhám là anh em nhà cá mập, cá xà, nhưng nhỏ con hơn. Họ cũng tin là thịt cá nhám ngon, lành bởi không hề ăn người hoặc ăn xác người chết ở biển.

Nhiều dân nhậu cho rằng gặp cá nhám biển thật tươi, đem hấp chín rồi thoa mỡ hành thì nhất định ngon hơn hẳn cái món cá lóc hấp ở chốn ruộng đồng hay trong thành phố, do thịt cá nhám béo hơn. Đặc biệt là lá gan của nó, màu nâu nhạt giống như món pa-tê gan đóng hộp, không những béo bùi và có mùi thơm đặc trưng của biển cả, lại không hề thoang thoảng mùi tanh của rong rác ở đáy ao rạch, sông hồ như bộ lòng cá lóc.

Mấy chung rượu đế chính hiệu Bàu Đá do một gã bạn kéo lưới gốc dân Bình Định dâng tặng càng làm cho ông chủ Bảy thơ thới hơn. Khác những ngày ở đất liền, bao giờ ông cũng cảm thấy toàn thể hồn xác mình thoải mái hơn, mạnh mẽ hơn khi trở về biển, sống trên hòn đảo thân thuộc của mình.

Ông chủ Bảy lại vừa cho kẻ thân tín đi vời một người đàn bà góa còn mượt mà hương sắc, để sau món chuối ngự tráng miệng, kết thúc bữa cơm, ông tiếp tục đáp ứng cho một nhu cầu khác nữa của mình.

Ân ái thỏa thuê, ông ra tắm ở cái giếng ngoài sân. Dội lên mình gàu nước sau cùng, ông tuột luôn cái quần đùi ướt sủng. Trong mấy phút đứng trần truồng trong bóng tối, ông thoáng nghe gió đêm thổi qua háng, mơn trớn bộ phận đàn ông của mình.

Gió biển ve vuốt cái bộ phận quí giá của ông, và do mới được đàn bà chìu chuộng nồng nhiệt nên nó đang no nê cảm giác thỏa mãn, y như cái bao tử của ông cũng đang hả hê sau món cá nhám hấp mỡ hành và mấy chung rượu khoái khẩu.

Người đàn ông này vừa mới sống hết mình về phần bản năng thân xác –  cụ thể là vừa rồi, hai thứ bản năng gốc là ăn uống và làm tình của ông ta sinh hoạt rất bình thường, trơn tru.

Còn về phần tinh thần, hiện ông Bảy đang không có gì phải bận tâm, nghĩa là tạm thời không có vấn đề hay công việc gì buộc ông phải động não suy nghĩ, tính toán. Có thể nói toàn bộ tâm linh của ông đang im ắng, vì cả ở phần tình cảm, cảm xúc trong con người ông cũng đang im lìm bất động, vì ông đang không mắc vào thứ tình cảm quá yêu thương ai hay ngược lại – thù hận ai, đến nổi phải bỏ công nhớ tưởng, nghĩ suy đến đối tượng, dù yêu hay hận cũng vậy. Trạng thái tĩnh lặng tuyệt vời – gần như hư vô, trống không – này thong thả đưa hồn xác ông Bảy chìm vào giấc ngủ…

2.

“Lý Ân, dậy đi! Bây thức dậy đi!”

Tuy đang chìm đắm trong giấc ngủ sâu nhưng ông Bảy tỉnh giấc ngay khi có ai đó vừa dám lớn tiếng lay ông dậy bằng cách cả gan gọi tên tộc của ông.

Đứng trong bóng tối là một ông lão râu tóc bạc phơ, tuy chỉ mặc bộ đồ bà ba đen như bất kỳ một lão ngư nào đó nhưng tướng tá lão này rất kỳ vĩ. Da mặt của lão đen nhẻm, càng làm nổi bật đôi mắt sếch, sáng quắc như đổ hào quang.

“Lão là ai?”, ông chủ Bảy bàng hoàng hỏi lại.

“Ta là thần Nam Hải đây, bọn bây gọi ta là Ông Nam Hải đó!”

“Lão là thần Biển, là Ông!?”, vừa hỏi lại nhưng ông Bảy vừa liên tưởng ngay đến một vài cái xác cá voi chết ngoài biển, tắp vào bãi cát nào đó mà lần nào dân vạn chài cũng mời ông ra xem và cho ý kiến xử lý. Ông Bảy không lạ lẫm gì về loài thủy tộc lớn nhất biển cả, đồng thời lớn nhất hành tinh này. Và đáng nhớ nhất với ông là cái xác cá voi đã trôi tắp vào rìa làng Bích Điệp trong mùa bão lũ mới năm ngoái.

Bao đời nay, ngư dân đều luôn luôn kính cẩn gọi tất cả các giống cá voi trắng, cá voi xanh, cá nhà táng… là Ông, Ông Nam Hải, hay Nam Hải tướng quân. Riêng sự kiện cá voi chết dạt vào đảo Bích Điệp, tức Ông lụy – hay Ông lị, do ngư dân thường phát âm dễ dãi, khỏi mất công uốn lưỡi  – năm rồi là rất đáng nhớ đối với ông Bảy vì nhân cơ duyên này, ông được dân vạn chài nâng ông lên một bậc trưởng thượng nữa với chức danh trưởng nam của Ông. Đây là một danh xưng cao trọng nhưng huyền hoặc vì dính líu tới cõi Âm mà cổ tục dân gian vùng biển chỉ dành cho người đầu tiên tình cờ phát hiện ra xác Ông lụy trên bãi biển.

Thật ra, ở vụ Ông lị năm ngoài, người đầu tiên ấy chính là một mụ đàn bà nghèo nàn, vợ một gã bạn chài nát rượu làm thuê trong sở cá. Vào một buổi rạng đông, đang tha thẩn trên bãi biền vắng lặng, lượm lặt sò ốc hay thứ gì đó do sóng biển đánh dạt vào, thì tình cờ mụ thấy xác cá voi. Lập tức mụ vội vàng chạy u về nhà gọi chồng. Vừa thoáng thấy cái đống to lù lù nằm dài trên cát, gã bạn chài lại vội vã đi báo cho ông chủ. Vậy mà sau đó, trong toàn bộ nghi thức thiêu xác, hốt cốt, làm lễ tang Ông bên cạnh nghĩa địa của làng chài, ông chủ Bảy nghiễm nhiên quấn khăn tang “đầu rơm mủ bạc” với chức danh trưởng nam của Ông.

Ông Bảy còn nhớ rõ là lúc đó, thi thể của “cha” mình là xác một con cá voi dứa, một nhánh cá voi mà ông chưa từng được thấy rõ hình dạng. Con cá dài và cao ngang ngang một chiếc xe GMC nhà binh, có những mảng sọc trắng xám trên lưng. Đứng trước xác con cá, mà nếu quên đi địa vị, tư thế cao đạo của mình, cứ để cho óc hiếu kỳ thúc đẩy, ông Bảy đã có thể leo luôn lên thân con cá, bắt đầu từ chỗ thấp nhất là cái đuôi to bằng một nửa chiếc thuyền thúng câu mực, đang choãi ra trên mặt cát. Chỉ sau ba ngày đêm nghi ngút khói nhang, khối hình hài của con cá voi nằm trên cát đã xộp đi hẳn như bị bốc hơi, hoàn toàn mất đi dáng vẻ hộ pháp đáng nể trọng của loài cá thượng đẳng.

… Giờ này, đã qua cơn bàng hoàng, ông Bảy thấy thấp thoáng sau lưng ông lão còn có nhiều bóng người khác, thật mờ ảo, lung linh. Không thể nào thấy rõ được mặt mũi, giới tính, y phục của những con người này. Họ cứ câm lặng, lãng đãng trong sương đêm, dật dờ như những mảnh quần áo rách rưới, tả tơi sau cơn mưa bão, bị ai đó vô tâm bỏ quên trên rào dậu. Rất thắc mắc trước hình bóng của những con người hình như không-phải-người này, nhưng ông Bảy chỉ còn biết quay lại nhìn cho thật kỹ ông lão.

Giờ khắc này, theo lời tự xưng thì thần Biển, thần cai quản biển Nam Hải lại xuất hiện với hình hài một ông lão, nửa tiên phong đạo cốt nửa dân dã phàm phu, chứ không phải với hình dáng một con cá voi còn sống thở. Ngay khi tâm trạng bán tín bán nghi của ông Bảy vừa nhen nhóm, thì giữa trời quang mây tạnh bỗng nổi lên một trận cuồng phong, muốn cuốn xô cả con người lẫn mọi vật xung quanh ông.

“Bây nghi ngờ, không tin ta là thần Nam Hải hử? Đã là thần linh thì ta muốn mang hình dáng nào chẳng được?”

“Nhưng… xưa nay chúng con vẫn thờ Ông là một con cá, xin lỗi – một ông cá – chớ không phải ông lão…?”

“Ừ thì….”

Chợt ông lão ngừng nói, quay đầu lại phía những bóng người sau lưng ông.

“Bây hóng chuyện gì? Đi chỗ khác cho ta nói chuyện. Đi chỗ khác liền tức thì! Bây có nghe chưa hử?”

Lập tức những bóng ma hư ảo ấy từ từ tan biến đâu mất.

“Nói cho đúng thì… ta không có quyền chọn lựa trước ý chỉ của Ngọc Đế. Ngài đã chọn cho ta hình hài con cá voi từ thuở nào không biết, nhưng thú thật, ta không ưng ý lắm. Dù là loài thủy tộc to lớn nhất biển cả, xứng đáng thể hiện quyền năng to tát của thần Biển là ta, nhưng bộ mặt cá voi trông buồn thảm quá. Ta thích là cá heo hơn. Loài mà người trần bây cũng coi là sinh vật thượng đẳng trên trái đất, trí thông minh chỉ đứng sau con người. Cá heo có bộ mặt vui vẻ, hóm hỉnh và thân hình thuôn dài, đẹp dáng hơn cá voi nhiều. Bây nghĩ sao chớ ta thấy tiếng kêu líu ríu của cá heo nghe cũng hay hơn giọng ồ ề của cá voi… Mà thôi, bữa nay ta đến không phải nói chuyện sở thích của ta, mà là công bố quyết định của ta dành cho bây đây.”

3.

Trong lúc thần Biển say sưa nói về cá heo, như một nỗi tiếc nuối dai dẳng muốn-mà-không-đươc, cũng là một điều khiếm khuyết rất khó chịu mà vị thần này phải tự thừa nhận trong trong quyền năng làm thần của mình, thì đối với ông Bảy, ông cảm thấy trước mặt mình chỉ là một ông lão có vẻ vui tính, thích chuyện vãn cà kê hơn là một vị thần nghiêm nghị, kiệm lời.

“ Kính lạy Ông, là ngư dân thì lâu nay con vẫn cầu Ông độ cho được nhiều cá và tai qua nạn khỏi trên biển. Vậy Ông quyết định sẽ cho con điều gì?”

“Ta chọn bây để thể hiện quyền năng của ta. Trong cõi thần, ta đã không có đủ tự do để chọn cho mình hình hài cá heo, nhưng để gỡ lại, đối với cõi người thì ta có dư tự do để chọn bây. Bây khoan ngạo mạn cho giá trị của mình cái đã, vì đây chỉ là ta muốn… chơi ngông, tự ý chọn bây, chớ không phải do bây là đứa người có đầy đủ phẩm hạnh hay có phúc đức do tổ tiên bây để lại. Cái tên Lý Đam, cha bây, thì hồi xưa ta đã ngưng cho y thế hồn cầu lợi, nghĩa là ta ngưng độ trì cho y khá là sớm.  Không có ta ngấm ngầm độ cho thì hồi đó, làm gì phường lưới của y phát đạt dữ vậy? Đúng, ta đã bãi bỏ giao ước với y khi y cố tình quên lãng con-người-ngư-dân trong y mà trở mặt, sùng bái cái mã tứ phẩm triều đình chỉ là hư danh bèo bọt.”

“Kính Ông, con không được nghe cha con thố lộ….”

“Tất nhiên là cha bây đã dấu kín chuyện thần linh là ta có đến báo mộng, do y sống theo cái thói xấu của loài người bây, đứa nào cũng vậy, đều muốn để cho người khác lầm tưởng là do tự sức mình, tài năng mình làm nên cơ nghiệp chớ không phải do thần linh phò trợ. Mai đây, đến lượt bây thì chắc cũng y cái thói giả trá, thiếu trung thực ấy thôi….”

Ông Bảy Ân cảm thấy cán cân lại nghiêng trở lại về phía thần linh, vì như thần Biển vừa vạch trần, thần quá hiểu biết về con người. Hình như thần có thể vừa đọc được ý nghĩ hiện thời vừa đoán được cả hành động tương lai của giống người. Có vẻ như khi quyết định vẫn phò trợ cho giống người mà đa số có vốn bản tính không trung thực, hành vi của thần Biển không khác một trò đùa cợt đối với con người. Còn đối với bản thân thần thì đây cũng chỉ là một trò giải khuây trong thời gian vô thủy vô chung ở cõi thần tiên.

Dù sao, con người ở đây là ông Bảy đang chỉ muốn nghe tiếp, để biết điều hệ trọng hơn hết lúc này là mình sẽ được gì trong trò chơi mà thần Biển sắp ban bố, bày vẻ.

“Kính Ông, con phải làm gì để được Ông độ cho được giàu sang và nhiều may mắn?”

Ông lão cười nhẹ, hóm hỉnh nhìn thẳng vào mắt ông Bảy. Kiểu nhìn đầy giễu cợt này xuất hiện là dư thừa trong cuộc đối thoại thần/người vì chẳng qua là do thần Biển khoái trò chơi ‘nắn gân’, áp đảo tinh thần con người, chứ thần đã dư biết động cơ tâm lý dẫn đến câu hỏi của ông Bảy chỉ là tham dục mà thôi.

“Cũng không khó lắm. Sau khi bây đã thế chấp cái hồn của bây cho ta, bây phải bắt đầu nghiêm túc tuân giữ và thực hiện ba điều. Một là cố công làm việc nhân đức, không được hại người mà thủ lợi. Hai là không dâm dục quá độ nữa, một khi bây đã có ba con vợ cho bây thỏa mãn, thì nhứt-quá-tam, không được lấy thêm đàn bà nữa. Và ba là phải công minh, thương yêu công bằng, đồng đều đối với con cái”.

“Xin Ông dạy rõ hơn.”

“Cả ba điều ta yêu cầu đều là vì lợi cho bây và cho cõi người, chớ không lợi gì cho ta và cho cõi thần. Về điều thứ nhất, một cách tích cực là bây phải siêng làm việc thiện, giúp đỡ người nghèo. Đó cũng là cách chống đỡ sự ganh ghét của thiên hạ đối với sự giàu có của bây. Và một cách tiêu cực là trong mọi hoàn cảnh, không được vì kiếm lợi lộc cho mình mà ra tay làm việc hại người, gây đau khổ cho người khác. Dễ hơn hết, làm phúc đức có nghĩa là bây phải siêng làm công quả trên chùa nhiều hơn nữa.

Bấy lâu nay, cái thành tích làm công đức trên chùa của bây chỉ là chuyện bọn nhà giàu bắt chước nhau, ganh đua nhau mà mua danh, mua tiếng thôi. Tiền của ê hề mà không bỏ ra chút ít để chi dùng cho những việc mà bây ngầm coi là không đem lại lợi nhuận thực tế, như cúng Phật và bố thí, thì bây sợ thiên hạ chê cười chứ gì? Thôi thì, nếu từ mức công quả của bây mà dẫn tới sự phò trợ, hồi đáp từ các vị bên cánh nhà Phật thì chỉ càng có lợi cho bây thôi.

Hơn nữa, nhiều đứa trong đám nhà giàu bọn bây, một cách rất biển lận, vẫn nghĩ là việc làm phúc, tích lũy công quả,  vốn là một kiểu đầu tư dài hạn, trước sau gì cũng thâu lợi, dù nhiều dù ít. Ít ra đó cũng là cái vé thơm tho, mua trước cho chuyến đi cuối cùng – lên cõi Niết Bàn, đúng chưa nào? Từ nay, khi làm việc thiện, bây không được suy tính kiểu con buôn như vậy mà phải thành tâm hành thiện, càng nhiều càng tốt.

Về điều thứ hai thì trước cái tánh háo sắc, háo dục của bây, thì đúng ra, không phải riêng ta, bất cứ thần linh nào cũng không nên có tham vọng can thiệp vào, vì khi muốn tiết chế tật dâm dục của bây, kỳ cùng bọn ta chỉ có rước lấy sự thất vọng ê chề thôi. Chưa nói tới chuyện, dù đây là một chuyện chẳng có ý nghĩa gì lớn lao nhưng ta cũng nhắc cho bây nhớ, để bây có thể noi theo, rằng giống cá voi ở biển mà ta đang hiển hiện bằng hình hài của chúng đây, là giống sinh vật sống chung thủy, một vợ một chồng, không háo dục vô độ, dơ dáy như loài dê ở đất liền.

Vậy thì ta buộc bây không được tà dâm, trái với bản chất cá nhân bây, trái với kiểu luyến ái phóng túng của bây hiện tại, là vì lý do nào?

Lý Ân hởi, cùng tất cả những tên đàn ông lầm lạc như bây nữa, có nhiều vợ hay làm chủ được nhiều thân xác đàn bà không hề là một cách thể hiện quyền lực đàn ông trên giường, trong nhà bây đâu. Nhục dục chỉ là một trong những bộ mặt bi thảm cho thấy thân phận đầy hạn chế của kiếp con người. Khoái cảm cỡ nào, lên đến tột đỉnh rồi thì cũng dần dần suy giảm rồi tan biến. Thân thể mỹ miều, tuyệt hảo nào mà bây kề cận mãi thì rồi cũng sinh ra nhàm chán mà sanh tâm muốn đi tìm thân thể khác. Rồi bây lại tiếp tục đi tìm, để rốt cuộc nhận ra rằng kỳ cùng thì thân xác vẫn ù lì là thân xác. Không có thân thể nào thật sự độc đáo, khác biệt hẳn với những thân thể khác. Bây chỉ vô vọng thôi khi cứ đi tìm, đi kiếm.”

Ông Bảy chợt nghĩ đến Lụa, một ả bán chè tươi tắn, hấp dẫn, mà ông đang mê mẩn hiện nay. Nhưng thần Biển chợt cười lớn khiến ông Bảy giật thót mình.

“Bây đang thích, đang để ý con Lụa hử? Chẳng qua là do tánh tình ả khéo khôn, khiến bây nghĩ nếu ả về ở với bây thì điều có lợi nhất cho bây là ả có thể giúp bây làm ăn, buôn bán, nên bây mới tơ tưởng ả dữ vậy. Chớ nếu chỉ do bóng sắc, thân xác hấp dẫn thì chắc chắn trước sau gì bây cũng chán ả, đúng y theo bản tánh bây thích chinh phục đàn bà, chinh phục được rồi thì sớm muộn gì cũng bỏ”.

Đến đây thì dù sao cũng mặc, ông Bảy không tiêu hóa nỗi bài triết lý dài dòng và đầy bi quan của thần Biển về ý nghĩa cuộc sống nhục dục, tình dục của loài người. Dù trong đời mình, chưa bao giờ ông Bảy chịu ngồi suy nghĩ rốt ráo về giá trị của những thân xác đàn bà kề cận mình, và hiện giờ ông cũng không dại gì mở miệng tranh luận với nhân vật mà mình đang cầu cạnh, nhưng tâm trạng không tùng phục của ông vẫn phần nào được an ủi. Thần thì thần chứ già khú, hết hơi cỡ như lão già này thì còn biết gì về ân ái, phong lưu trai gái như mình đâu mà lão cứ đứng đó, lớn tiếng dạy mình?

Tảng lờ như đang bị ngắt mạch, bị sự cố kỹ thuật gì đó mà chợt không đọc được ý nghĩ ngạo mạn này của ông Bảy, nhưng thần Biển tỏ vẻ miễn cuỡng kết thúc một khóa giảng, một đề tài mà tuy diễn giả rất tâm đắc, mãi mê nói không cần nhìn giấy, nhưng tiếc thay, thính giả duy nhất chỉ đang im lặng, giả bộ kính cẩn lắng nghe cho đúng phép lịch sự, chứ thật ra là ngấm ngầm không tán thành rất nhiều điều từ diễn giả, trong cuộc đối thoại gần như một chiều này.

“Rồi bây sẽ hiểu, Lý Ân à. Mọi nỗi phù du, hạ bạc của kiếp người có ngay trong cái tên Ân của bây đó con à. Bây là con người cũng khá tài ba nhưng đích thực là, phải nhờ đến những ân trạch, phò trợ kiểu này kiểu khác của ta đây hay của người khác – rất nhiều người phàm khác – thì sự nghiệp của bây mới thành tựu và hứa hẹn vững chắc.

Cứ sống thêm ít tuổi nữa rồi bây sẽ thấy, thấy rất rõ điều này. Ít ra thì như bây đang mong muốn, sắp cận kề, phò tá bây là cái con Lụa khôn khéo. Bây thầm coi ả sẽ như một quí nhơn phò trợ – đúng như tên thầy bói tình cờ nói đúng trong toàn bộ những lời xảo nịnh của y để lấy lòng bây đó. Thôi ta tạm ngưng đề tài thú vị này, sau này có dịp là nhất định mình sẽ cùng bàn thêm, dù bây không muốn nghe đi nữa.”

“Con đội ơn Ông. Xin Ông dạy thêm về điều thứ ba, vì con tự xét mình cũng đã nuôi dạy con cái đàng hoàng….”

“Còn nói! Chính cái cách bây tạo nên đến mấy dòng con cái đã là không đàng hoàng rồi! Phải công minh đối với vợ con có nghĩa là bây phải chu toàn đến hai bổn phận. Một là về lẽ công bằng, bây phải thương yêu, lo lắng một cách đồng đều cho tất cả ba người vợ cùng ba dòng con của bây. Hai là về lẽ minh bạch, khi bây chính đáng ghét bỏ, đố kỵ đứa nào, dù nó là con trai hay con gái cũng vậy, thì bây có bổn phận phải nói thẳng ra với nó lý do bị bây ghét bỏ.

Bây phải đề ý đến tình trạng hiện nay là trong nhà bây, hầu như chỉ có toàn con gái ở xung quanh bây, và sau này lo liệu cho những ngày cuối đời của bây thì cũng là mấy đứa gái này chớ không ai khác.”

4.

Trong bóng tối, ông lão đã ngừng nói và chăm chú nhìn ông Bảy. Không phải đây là lúc thần Biển chờ đợi cho ông Bảy suy nghĩ, cân nhắc rồi mới có quyết định tán thành hay không tán thành giao ước giữa đôi bên. Không cần phải là thần linh mới có thể đoán trước, đoán đúng được quyết định của một con người có tính lý tài, duy lợi như ông chủ Bảy.

“Kính Ông, con xin đồng ý hoàn toàn về bản giao ước thiêng liêng này, tuy là chưa được nghe Ông nói đến những hình phạt, chế tài trong trường hợp một bên, hay – xin lỗi Ông – cả hai bên đã ký kết lại đều vi phạm giao ước.”

“Nói khôn lắm. Đúng là ta không chọn lầm đối tác. Phải, Lý Ân hỡi, từ nay bây là đối tác đã ký một giao ước vô hình nhưng hết sức thiêng liêng với thần linh là ta. Đã là thần linh, tức bậc cao, bề trên của loài người, danh giá ta rất lớn thì tất nhiên ta phải giữ đúng giao kết, không để loài người bây có cơ hội khinh chê ta. Với lại ta cũng chỉ có một cuộc chơi này và giao ước cũng chỉ với một mình bây chứ không hề có ký kết thêm với đứa phàm nhân nào khác. Cho nên ta sẽ làm hết mình, hết đời làm thần của ta cho bản giao ước này. Bây đã yên tâm chưa? Còn những trừng phạt ta sẽ ban ra khi bây bội tín, làm sai các điều giao ước thì ta cứ để cho bây tự hình dung ra. Cái hồn bây đã thế chấp cho ta, còn cái mạng của bây thì giống như mọi ngư dân khác, đã giao phó hết cho biển cả mà!”

“Con đội ơn Ông, nhưng từ nay, khi cần thì đối tác gặp đối tác ở đâu?”

“À suýt nữa ta quên.Về lo sửa sang, nâng cấp cái miếu thờ con cá voi mà bây đã gian trá mới được tôn làm con trưởng nam đi. Tội nghiệp, trong hệ tuổi cá voi thì đấy chỉ là một chú thiếu niên. Và cũng không có gì ghê gớm vì chú nhỏ này chỉ là hình hài thể hiện một đồng sự của ta, thần cai quản vùng biển đảo Hải Nàm thuộc Trung Quốc xa xôi kia. Tay này kém thâm niên tu luyện hơn ta nhiều, lại mắc sai lầm ngớ ngẩn nên bị lịnh Ngọc Đế triệu hồi năm ngoái… Thôi ta đi đây.”

Một trận cuồng phong nhỏ lại nổi lên, cát bụi bay mù mịt. Hình ảnh ông lão, tức thần Nam Hải lung linh mờ dần rồi biến mất như tan loảng trong bóng đêm…

PHẠM NGA

(trích truyện kỳ ảo HỒN MA BIỂN @PhamNga, Saigon 2014)