Khúc Giêng, Hai  –  qua đèo Tài Hồ Sìn (*)

Phan Văn Thạnh

-Ừ thôi bỏ phố lên rừng

Bỏ luôn quá khứ đã từng cưu mang

Bỏ em trôi giạt non ngàn

Bỏ tôi sám hối dọc đàng thiên thu

-Ôm cua gấp khúc vượt đèo

Lô xô mây núi cheo leo đỉnh trời

Nhớ em, gió quạt tơi bời

Rách bươm hải thệ, nát lời sơn minh

-Bơi trong cẩm tú giang sơn

Ngất ngây hồ điệp dọc đường vi vu

Khói sương nhân ảnh mịt mù

Ta ngồi diện bích nghìn thu đợi chờ

-Lên cao mất hút giữa trời

Biệt tăm dấu tích im hơi cõi ngoài

Trước ta, ai đã qua đây ? (**)

Sau ta,ai đến nơi này làm duyên ?

Hoang vu lạc bước địa thiên

Thoáng em như gió muộn phiền phôi phai

Đầm đìa lệ ứa tuôn dài

Mênh mông trời đất lạc loài mình ta .

-Em về bỏ ngỏ Giêng-Hai

Cho xuân trễ nãi, cho dài cô miên

Không giờ, chuông mõ dạ huyền

Như lai trống hoác, nhập thiền tịch liêu

Em như thảm cỏ nắng thêu

Nửa chừng xuân mộng, bay vèo qua truông !

Phan văn Thạnh

(Saigon, 27/02/2021)

(*) Đèo Tài Hồ Sìn ở độ cao 1000 m trên quốc lộ 3 – gần bản Nà Luông, xã Bạch Đằng, cách cầu Sông Hiến gần 2 km về hướng thành phố Cao Bằng .

(**)Thoát ý bài “Đăng U châu đài ca” – Trần Tử Ngang (661-702)

Tiền bất kiến cổ nhân

Hậu bất kiến lai giả

Niệm thiên địa chi du du

Độc sảng nhiên nhi thế há

Trần Trọng San dịch: “Bài hát lên đài U Châu”

Ngoảnh lại trước, người xưa vắng vẻ

Trông về sau, quạnh quẽ người sau

Ngẫm hay trời đất dài lâu

Mình ta rơi hạt lệ sầu chứa chan.