Giới Thiệu Sách HUYNH ĐỆ CHI BINH THỦY QUÂN LỤC CHIẾN của MX Tô Văn Cấp

Khôi An

(Nguồn: Nguyệt san KBC THÁNG 8 chủ đề ‘CHIẾN SĨ TRẬN VONG”)

Một nén nhang nhớ ơn các Anh Linh Tử Sĩ.
Một gói quà thân tặng các anh Thương Phế Binh.
Bìa tuyển tập Huynh Đệ Chi Binh TQLC, sách dày 440 trang, khổ 6/9.
Muốn nhận HĐCB xin liên lạc qua email: captovank19@yahoo.com

Bao năm quần thảo với địch quân để giữ vững miền Nam, vô số lần đau đớn đến xé long khi nhìn đồng đội gục ngã, để rồi cuối cùng phải buông súng và bị trả thù một cách man rợ trong những trại tù. Đó là tóm tắt binh nghiệp quá nhiều khổ đau, cay đắng của hầu hết những người lính tác chiến VNCH.

Tuy vậy, mấy mươi năm sau, khi gặp lại nhau, họ vẫn hàn huyên mãi về quãng đời gian nan nhưng hào hùng đó. Cây bút Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) Tô Văn Cấp cũng thế, nhưng ông không chỉ nói mà còn miệt mài ghi lại trong nhiều bài viết.

Tôi quen ông qua nhịp nối của những bài viết đó, và tôi gọi ông một cách thân tình là “Chú Cấp”.

Chú Cấp viết nhiều, nhưng, không phải vì muốn làm “nhà văn”. Viết là cách chú chia sẻ những tiếc thương cho người đã khuất, những băn khoăn cho các chiến hữu còn chật vật ở quê nhà, và thăm hỏi những người còn sống. Chú tâm sự nhẹ nhàng: “Nay đã bước vào tuổi tám mươi có lẻ, tuy không khoẻ, nhưng còn tỉnh táo nhớ đến quý anh, viết lên trang giấy để nhớ lại một thời còn súng đạn đầy đủ là niềm hạnh phúc…”

Chú ghi lại chuyện lính, chuyện hậu phương, và cả chuyện tù như người mẹ già thu góp yêu thương – hơi gấp gáp nhưng vô cùng tha thiết – để trao cho những đứa con, lúc cuối đời.

Tuyển tập “Huynh Đệ Chi Binh Thuỷ Quân Lục Chiến” còn đặc biệt hơn nữa vì các bài viết không chỉ là lời của riêng chú Cấp mà còn từ nhiều chiến sĩ Mũ Xanh khác. Mỗi người một chuyện nhưng đều là kỷ niệm quý giá về tình đồng đội gắn bó chẳng kém gì ruột thịt.

Là những ký ức không thể nào quên nên các câu chuyện đều rất thật, chính xác đến từng ngày tháng. Hồi hộp và đầy tự hào là chuyện sát cánh nhau trong gian khổ, hiểm nghèo như khi Tiểu Đoàn Trưởng Đồ Sơn suốt đêm dẫn dắt và giữ vững tinh thần cho binh sĩ đang chiến đấu giữa vòng vây địch. Vui và cảm động là những chuyện về các cấp chỉ huy đối xử với thuộc cấp bằng sự cảm thông, độ lượng như Tiểu Đoàn Trưởng Sông Hương Phạm Văn Sắt ra lệnh cho Ban Quân Lương ứng trước tiền lương cho lính về thăm nhà.

Ấm áp là các chuyện về những lần chia sẻ từng miếng cơm khô, điếu thuốc ướt giữa các chiến sĩ TQLC, từ vị sĩ quan cho đến người chuẩn úy mới về trình diện. Nhưng nhiều nhất vẫn là những chuyện đau lòng từ chiến trường.

Trong phạm vi của các bài viết ngắn, những sự việc khốc liệt năm xưa chỉ được nhắc một cách ngắn gọn, nhưng nếu lắng lòng, người đọc vẫn cảm thấy niềm đau đớn của những vết thương không bao giờ lành hẳn. Chẳng hạn như những lời đứt ruột khi chú Cấp nghe tin các bạn cùng khoá, cùng Binh Chủng TQLC là Thiếu Úy Võ Thành Kháng và Nguyễn Văn Hùng vừa ra trường đã hy sinh trong trận Bình Giả ngày 31/12/1964:

“Chúng tôi vừa tốt nghiệp ngày 28/11/1964, mới hưởng xong 15 ngày phép mãn khóa. Những cặp lon Thiếu Úy TQLC kim tuyến trắng tinh, chưa dính bụi trần, tưởng như vẫn còn hương thơm và dấu tay của người yêu, nay vừa mới ra trận đã nhuộm máu! Các bạn tôi đã hy sinh, đã trả xong nợ nước trong khi các đồng khóa khác còn đang ngồi chờ lệnh bổ nhiệm về đơn vị!”

Hay ký ức của chú Cấp về hai đồng đội Phạm Văn Sắt và Nguyễn Văn Hưởng:

“Sáng 29/3/1975 ở bờ biển Non Nước, anh Sắt và tôi ôm poncho bơi bên nhau, khi sắp ‘hy sinh vì nước’ thì được kéo lên tàu Hải Quân. Để ăn mừng, anh móc túi áo ra bao thuốc lá Ruby Queen còn vài điếu chia nhau, thuốc ẩm ướt, châm mãi cũng chưa cháy thì nghe bên hông tàu nhiều tiếng la ‘Rớt xuống rồi!’

“(Đại Úy Nguyễn Văn Hưởng K17 Thủ Đức được anh em kéo lên, nhưng nửa chừng thì tuột tay rơi trở lại và Hưởng mất tích từ đó.)”

Đắng cay nhất mà cũng đáng quý nhất là những câu chuyện các chiến hữu chia sẻ đùm bọc nhau trong tù ngục. Như câu chuyện đêm Giáng Sinh, 1975 trong bài “Như Mới Hôm Qua” đã làm người đọc nghẹn ngào:

“Tôi không ngủ được vì lý do cái lon Guigoz chè mà Hợp giao cho tôi nấu hồi chiều đã bị đổ hết rồi! Tôi treo lon Guigoz chứa ít vỏ bí ngô và nước vo gạo lên cái móc sắt ở đầu khúc cây, gọi là ‘cần câu’ để đưa lon Guigoz vào lò nấu cơm của nhà bếp trại tù. Chẳng may sơ ý để sâu vào giữa lò, lửa nóng quá, cháy đầu cần câu, lon Guigoz rớt xuống đống than hồng, ‘cao lương mỹ vị’ bị vùi vào trong đống tro, tôi tưởng như mình bị rơi xuống địa ngục!”

Chỉ những lời đơn giản thế thôi, nhưng như bóp vào tim. Những chiến hữu dành dụm từng chút thức ăn nhặt được để chia sẻ với nhau. Phải thương nhau đến thế nào thì người lính từng dạn dày gian khổ mới đau xót như “rơi vào địa ngục” khi làm vuột mất niềm an ủi hiếm hoi của anh em.

Nhưng sau lúc nghẹn ngào, “Huynh Đệ Chi Binh TQLC” lại có những đoạn dí dỏm, khôi hài như chuyện chàng thương bệnh binh Tô Văn Cấp khổ vì cái đào hoa của người bạn Nguyễn Kim Tiền nằm giường bên cạnh, hoặc kỷ niệm vui như câu chuyện của Mũ Xanh Trần Như Hùng khi vào trình diện Tango – Đại Tá Tư Lệnh Phó Sư Đoàn – vì tội đánh nhau:

“Vào trình diện, Ông ngó tôi chằm chằm một lúc rồi phán:

– Cái mặt học trò mà muốn có bộ giò ăn cướp hay sao mày?

“Nghe tôi trình bày xong thì Tango nhếch mép mỉm cười:

– Đúng là thằng ngu hết cỡ, hết chỗ rồi sao mà về đây đánh lộn?

“Tôi nhớ hoài cái nhìn và nụ cười mỉm của Ông… Từ đó trải qua bao sóng gió, sau 30/4, nghe tin Ông cũng ở lại và chịu cảnh tù đày tang thương, rồi nhận Houston làm quê hương tạm dung, tôi ước ao được một lần nhìn lại Ông.”

Như thế đó, các chiến sĩ TQLC, dù đã tan tác khắp thế giới, vẫn còn kết nối với nhau và nhắc mãi những ân tình năm xưa.

Quyển “Huynh Đệ Chi Binh TQLC” là “bộ sưu tập” nhũng lời chân thành của các người lính viết cho nhau. Nhiều nhân vật đã qua đời, vì thế khá nhiều đoạn trong tuyển tập chính là những bài điếu văn của các Chiến Sĩ Mũ Xanh dành cho đồng đội vừa ra đi. Đó là những lời chia sẻ từ trái tim còn đang rơi lệ, không còn mục đích nào ngoài sự tiếc thương và tưởng nhớ quãng đời bên nhau.

Bên cạnh những bài viết của Cọp Biển cho Cọp Biển, tuyển tập có sự góp mặt của những chiến hữu từ các sư đoàn bạn. Ly kỳ và cảm động đến rơi nước mắt là lời kể của một Thiếu Úy Không Quân bị trọng thương được TQLC cứu giữa chiến trường:

“Hai anh lính TQLC lại bò đến bên tôi, một anh nằm sát đất, anh kia nâng tôi lên lưng anh nọ, rồi cả ba trườn vào nơi ẩn núp, nơi tuyến đầu xen kẽ cài răng lược giữa quân ta với địch.”

Còn nữa là những chuyện các chiến sĩ VNCH cưu mang nhau sau khi đã gãy súng, tan hàng vì vận nước. Những “chàng” lính ngang tàng, đã từng đầu đội trời, chân đạp đất, nay chịu đứng cả ngày trước cửa chợ để bán vé cho Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh – Người Thương Binh VNCH”. Người lính nằm trên giường bệnh cuối đời nhưng chỉ lo lắng ai sẽ thay mình giúp đỡ thương phế binh ở quê nhà. Và những người đã tìm kiếm các đồng đội đau yếu, neo đơn để an ủi, săn sóc họ cho tới khi vĩnh viễn chia tay.

Những thân thiết, hào hùng, tiếc thương, đau khổ, và cả uất nghẹn của đời lính tác chiến được kể lại bằng cách hành văn rất “lính”, rất mộc mạc. Nhưng chính sự đơn sơ đó đã chạm vào tim người đọc. Rải rác trong sách còn có những hình ảnh của các Mũ Xanh ngày còn tại ngũ, những thanh niên trẻ trung, ngời ngời sức sống dù có đứng bên cạnh đổ nát, hoang tàn. Nhìn hình rất nhiều người sẽ bâng khuâng nhớ thời thanh xuân của các trai hùng nước Việt ngày ấy và của cả chính mình.

Dù vui hay buồn, những câu chuyện trong tuyển tập này đều làm tôi bồi hồi. Buông sách, tôi mừng vì mình đã đọc. Đọc để thấm thía ý nghĩa ngàn cân của bốn chữ “Huynh Đệ Chi Binh”. Đọc để cảm kích và để trân trọng khi nhận ra rằng các câu chuyện này đang trở thành vô giá vì những người kể đang đi – quá nhanh – vào cõi già và miền miên viễn.

“Một ngày TQLC là một đời TQLC,” câu nói của vị Tư Lệnh Phó Sư Đoàn TQLC đã trở thành câu nằm lòng của hầu hết các Chiến Sĩ Mũ Xanh. Nhưng sống cho xứng danh TQLC không phải là điều ai cũng làm được.

Vì thế, tuyển tập “Huynh Đệ Chi Binh TQLC” quả thật là một làn gió mát cho người đọc hiểu được rằng hầu hết các Mũ Xanh vẫn giữ nguyên vẹn tinh thần TQLC, kính quý cấp trên, cưu mang cấp dưới, và thương mến nhau, không chỉ giữa những ngưới còn sống mà còn với cả những người đã khuất.

Cám ơn chú Cấp đã gom góp lại những lời viết cho nhau để người đọc được biết về tâm tình của các chiến sĩ TQLC.

Xin cám ơn tất cả những ký ức của các bác, các chú, các anh chiến sĩ VNCH trong tuyển tập đặc biệt này!

KHÔI AN